Ai nâng cánh ước mơ cho em

     

Trong chiếc chảy bất tận của thời gian, ai rồi cũng biến thành lắng lại cùng với hoài niệm một thời. Ngày 20-11- Ngày đơn vị giáo vn lại về, vào tôi lại tan vỡ òa ký ức về một thời học trường làng sinh sống quê đơn vị (xã Duy Trinh, H. Duy Xuyên, tỉnh giấc Quảng Nam), được sự khuyên bảo ân cần của rất nhiều thầy cô giáo. Là tôitìm về với gần như kỷ niệm học tập trò, tất cả đều thân thương, hồn nhiên thuộc thầy cô, bạn bè, ngôi trường lớp yêu thương thương. Tôi nhớ…

*

Đường đến trường.

Bạn đang xem: Ai nâng cánh ước mơ cho em

(ảnh minh họa)

Nhớ những con phố đến ngôi trường từ các thôn, các xóm nô nức học trò "rồng rắn" quốc bộ trong nắng mưa cho trường. Buôn bản Vạn Buồng cách biệt sông nước, đò giang, xóm Thi Lai tốt Chiêm đánh ở hai "đầu" của xã. Đường cho trường vẫn luôn là con con đường vui nhất, bước đi quen nằm trong dãi dầu của học tập trò mài miệt qua các cánh đồng, làng làng, gần như ngày mưa gió đường trơn trợt, nhão nhoẹt khu đất bùn...

Là nhớ biết bao thầy cô luôn luôn tận tụy với học trò. Thầy cô huấn luyện và giảng dạy ở lớp, trong khi còn phụ đạo cho chúng ta học yếu đuối vươn lên, dạy tu dưỡng cho chúng ta đi thi học viên giỏi. Và các thầy, cô giáo nhà nhiệm, thêm "trọng trách" là mang đến từng nhà kiểm tra góc học tập tập, kiểm tra việc học nhóm, học tập tổ. Góc tiếp thu kiến thức ngày kia hầu như người nào cũng có, thường chỉ nên miếng ván nhỏ, đóng góp vào tường nhà cùng buộc hai đầu dây nhằm kê giấy tờ ngăn nắp, gọn gàng. Với tường bên phên tre, phên ván solo sơ...

Là nhớ mặt góc nên ngôi ngôi trường Duy Trinh có nhà tập thể thầy cô được làm bằng gỗ ván lợp tôn. Tiếp nối có thêm khu nhà ở tập thể được xây khang trang hơn nữa, hằng đêm thấp thoáng bóng đèn dầu thầy cô soạn trang giáo án để sẵn sàng lên lớp… ghi nhớ thầy cô vào từng máu học. Bảng trắng phấn black và nắn nót mang lại "tựa đề" bài học thật công phu, ấn tượng với học trò ngồi nghỉ ngơi dưới quan sát lên với khá nhiều kiểu chữ viết linh hoạt. Không chỉ có say mê, tận trọng điểm truyền đạt kiến thức, thầy cô luôn luôn rèn đường nét chữ, thông báo học trò giữ gìn sách vở; với sách giáo khoa giữ lại trả thư viện, mang lại học trò lần lượt các năm sau theo từng khóa...

Môn nào học cũng lý thú, tìm hiểu nhiều kiến thức từ sách vở, báo giấy, từ sách tham khảo ở thư viện. Thầy cô dạy dỗ chữ, dạy dỗ kiến thức, dạy đạo đức nghề nghiệp với biết bao tình mếm mộ trìu mến, trao trọn yêu thương thương. Hồ hết giờ học đó, mang đến giờ đã hơn 30, 40 năm nhằm rồi, tôi cứ mãi ngẫm nghĩ về lại, rồi mình tự "so sánh ví von" như thể những "hằng đẳng thức xứng đáng nhớ" - bài học rộng mập về kiến thức mà từng ráng hệ học tập trò được lĩnh hội tự thầy cô...

Xem thêm: Tả Ông Tiên Theo Trí Tưởng Tượng Của Em (Hay Nhất), Tả Ông Tiên Theo Trí Tưởng Tượng Của Em

Lại nhớ đến các thầy cô giáo cấp 1 sinh sống trường phái mạnh Thi (thôn 3- làng Phú Bông bây giờ) như cô Bé, cô Xuyến, cô Xê, cô Vi, thầy Chiến, thầy Thật…; các thầy giáo viên thời học cung cấp 2: thầy Minh (Hiệu trưởng), cô Yến, cô Hương, thầy Vũ, thầy Lục... (môn Toán), cô Dần, cô Ánh Nga... (môn vật dụng lý), cô Huyên... (môn Hóa), cô Thu Hà, cô Thương, cô Hoa... (môn Sinh vật), cô Kim Hằng, cô Nớp, cô Vũ Hà... (môn Văn), cô Bê, thầy Thành... (môn định kỳ sử), thầy Nhíp (môn Địa), thầy Trương Kim Ấn (môn Nhạc), anh Tập (Tổng phụ trách), chú Nghiệp (đánh trống, bảo vệ)... Và còn các thầy cô giáo nữa...

Là lưu giữ thầy cô luôn luôn theo "sát" học trò trong những buổi lao hễ hằng tuần. Trường Duy Trinh ngày đó, phía sau các dãy ngang phòng học là xanh mướt đông đảo vồng khoai lang, luống nén... Sản phẩm rào quanh trường là từng tấm tua tre được kết lại. Trường gồm nuôi tằm cho học viên học phía nghiệp. Lưu giữ phía phía bên trái trường tất cả ngôi đơn vị làm bằng tranh, khoảng chừng sân phía đằng trước thầy Thành và thầy Ấn trồng quả bầu đỏ bò bên dưới đất, xanh um. Nhớ chiếc giếng tập thể, thường vào mùa nắng nóng nóng, giờ ra chơi người nào cũng tranh thủ múc gàu nước lên uống, rửa mặt mát rượi... Nhớ số đông lần cắm trai, Hội khỏe mạnh Phù Đổng... Nhớ ngày hội gà tưng bừng với bài xích hát "Con kê của em" (thầy Ấn sáng sủa tác). Nhớ số đông đêm văn nghệ, nhiều bài hát của thầy Ấn viết về thầy cô, học tập trò mái trường với vùng khu đất xã Duy Trinh…

Những ngày lao đụng đi trồng cây bên trên đồi Chiêm Sơn, thường xuyên vào mùa mưa. Thầy cô và học trò cơm đùm cơm nỗ lực lá chuối, "ghế" thêm khoai sắn ngọt bùi, muối bột đậu muối mè phân chia nhau ăn ở lại trưa. Rồi tranh thủ chặt gần như ngọn cây là nom, lá trắng xanh lơ lơ thôi ngồi tụm nhau đan cành hoa, làm chiếc nhẫn, làm đồng hồ... Ghi nhớ đi trồng cây dương liễu, bội bạc hà dọc các đường thôn, nhớ đi nỗ lực mương và hầu hết đêm chong đèn ko kể đồng lúa bắt bướm bắt sâu, đi cắt lá "bổi" về nộp mang đến trường làm phân xanh...

Thời ấy, đi lao động cũng giống như đi học, say mê, háo hức...

Xem thêm: Top 3 Bài Phân Tích Bức Tranh Phố Huyện Trong Tác Phẩm “Hai Đứa Trẻ”

Tất cả rồi cũng biến thành đi qua, giữ lại trong ta gần như tháng ngày yêu quý nhớ. Chỉ hầu hết kỷ niệm ngọt ngào là còn mãi. Ngày hội trường thầy trò Duy Trinh sẽ gần về. Thoáng nơi đây nghe thầm thì các câu thơ thuở nào: "Có cả cuộc sống rồi chợt nhớ/Những đoạn đường xa rung lắc tuổi thơ đi/Bàn chân nhỏ len qua bờ ruộng nhỏ/ giờ đồng hồ trống ngôi trường giục giã hầu hết mùa thi…".

Ngày 20-11 lại về. Trên những trang facebook xuất xắc zalo của các bạn và thầy cô một thời lại thêm rất nhiều hình ảnh, những "tút" hay nội dung bài viết của bạn bè, thầy giáo viên đầy hầu như suy tư, lưu niệm ngập tràn. Cực kỳ trân trọng và rất tình cảm... Lòng người nào cũng như tự âm thầm thì đề cập nhớ, lắng lòng nhớ về mọi thầy cô, bạn bè đã đi xa mãi mãi… Và, tất cả như vẫn tồn tại trong từng câu chuyện, kỷ niệm, bài hát, vẫn rất gần cận thân quen…

Trong im thin thít của thời gian, vào những cảm giác của ngày nhà giáo nước ta 20-11, tôi mong mỏi gửi gắm thật các nỗi lòng tri ân thầy cô. Mặc dù ở đâu, ở đâu cũng thương mến những hạt nắng mùa thu ngày khai trường, cơn gió giá ngày mưa táp khía cạnh mùa đông, hoa cỏ mùa xuân con đường quê xuân về, và nâng niu, gìn giữ đa số cánh phượng rực cháy của mùa hè. Đó là con đường đến ngôi trường một thời, tình nghĩa thầy cô ơn sâu nghĩa nặng. Dẫu có già nua theo thời hạn năm tháng vẫn còn mãi cảm tình của toàn bộ thầy cô, bạn bè ngày như thế nào và từ bây giờ trong cam kết ức đang xa. Và trên hành trình dài cuộc đời, phần lớn lời khuyên bảo của thầy cô vẫn mãi vương vít như câu hát trong xanh thuở học trò ngày nào: "Ai nâng cánh ước mơ mang lại em. Là thầy cô ko quản ngày đêm. Ai khuyên bảo chúng em buộc phải người. Là thấy cô em ghi lưu giữ suốt đời"…