BÀI THƠ MẸ CỦA TRẦN QUỐC MINH

     
*

Tôi nhớ rất rõ khi kia cô Hồng bắt đầu sinh cháu Nguyễn Đức Thiện (nay vẫn là người kinh doanh thành đạt). Đêm ấy trời nóng. Còi báo động, bom nổ rung trời. Con cháu Thiện khóc ngằn ngặt. Cô Hồng mến con, mắc võng vào song đường cây, sử dụng chân đánh đấm võng, tay quạt đến con.

Lặng rồi cả tiếng nhỏ ve con ve cũng mệt do hè nắng oi bên em vẫn giờ đồng hồ ạ ời Kẽo cà giờ võng chị em ngồi bà bầu ru Lời ru có gió mùa rét Thu Bàn tay người mẹ quạt mẹ đưa gió về Những ngôi sao thức bên cạnh kia Chẳng bằng bà bầu đã thức vì chưng chúng nhỏ Đêm nay bé ngủ giấc tròn bà bầu là ngọn gió của nhỏ suốt đời.

Bạn đang xem: Bài thơ mẹ của trần quốc minh

Nhà thơ è cổ Quốc Minh: mẹ là ngọn gió của bé suốt đời

(TT&VH) – Cách trên đây gần một năm, khi tiếp xúc với người sáng tác bài thơ Ở xí nghiệp sản xuất gà – đơn vị thơ Vân Long (TT&VH số 19/11/ 2008), ông hỏi tôi có biết tác giả bài thơ Mẹ in trong SGK không? Tôi ậm ờ, nhà thơ Vân Long trình làng luôn: bài xích thơ Mẹ in vào SGK văn học là của một người sáng tác giàu nghị lực. Dù chẳng thể đi lại thông thường như bạn bè, dẫu vậy chú ấy vẫn có thể thi đỗ đại học, làm các bước nghiên cứu vớt văn học cơ mà mình yêu thương thích, ko chịu lose kém bằng hữu cùng lứa… Đó là bên thơ trằn Quốc Minh, quê Hải Phòng…”.

Xem thêm: Just A Moment - What Is The Value X Of Sin^3X+Cos^3X=1

Vịn câu thơ mà đứng dậy

Nhà thơ trần Quốc Minh sinh vào năm 1943 (Quý Mùi). Những lần được hoặc bị ai nói lại tuổi thơ của mình, ông luôn trào nước mắt. Ông xúc động: “Cha tôi có hai bạn vợ. Tôi là cậu cả bé bà hai, bên trên tôi là hai chị, bên dưới tôi là bố cô em gái. Bà mẹ tôi vốn là cô gái nhan sắc. Bà yêu ba tôi vì chưng thương ông ko có nam nhi khi chia ly với bà mẹ cả. Phụ thân tôi vô cùng niềm hạnh phúc khi tôi hiện hữu trên đời! Nhưng nụ cười chưa được bao lâu, năm tôi chưa tròn một tuổi sau một cơn sốt ác tính đã bị liệt nhì chân, teo cơ tay! cha mẹ tôi bàng hoàng và nhức đớn. Ông gắng là bạn trầm tính, mặc dù không hoảng hốt như mẹ, phần nhiều tôi biết ông cực kì đau đớn. Thiết yếu ông sẽ tìm lối đi cho nhỏ mình: học chữ!

Năm lên bốn tuổi, tôi vẫn bập bẹ gọi được báo. Tía dạy tôi không còn lớp 1 mang lại tôi. Tính từ lúc năm lớp 2 cho đến khi tôi học cung cấp 3 (THPT bây giờ) rồi vào Đại học tập Tổng hòa hợp văn năm 1962, cha vẫn thường phải đèo tôi mang lại trường bằng xe đạp. Mặc dù vì vì sao sức khỏe, tôi chẳng thể theo học được nữa. Cùng cũng từ đấy, cuộc tranh đấu để tồn tại với tự xác định trong tôi đang bắt đầu!” Năm1959, cậu nhỏ xíu Trần Quốc Minh thi vào lớp 8 (tương đương lớp 10 hiện tại nay) bị điểm liệt môn Văn bởi nhầm nghị luận sang biểu đạt trần thuật khi chứng tỏ chủ đề tình cảm chị em con. Ông nhớ lại: “Tôi đã kể chị em tôi yêu thích tôi như thế nào! giá chỉ là đề mở như hiện giờ chắc là tôi đã đỗ. 1 năm ở nhà, tôi xuyên suốt ngày trên thư viện tp đọc hầu như các truyện nổi tiếng, thuộc tương đối nhiều bài thơ hay và năm tiếp theo thi vào lớp 8 tôi được điểm 5+ môn văn (thang điểm của Liên Xô cũ). Fan chấm bài lần ấy cho tôi là đơn vị thơ Thúc Hà. Cha năm học cung cấp 3 tôi học văn cực kỳ giỏi, luôn được điểm cao nhất và cao không dừng lại ở đó tôi đã đỗ vào Đại học tập Tổng hòa hợp (ban Văn) cùng với Nguyễn An Định và Đinh Tiếp – ba thí sinh duy nhất của cả miền duyên hải. Ấn tượng về môn Văn thời đi học thật lạ lùng. Thầy luôn “cháy” giáo án còn trò thì nghe say mê đến quên cả giờ ra chơi! fan truyền lửa văn vẻ cho công ty chúng tôi thời đó cũng đó là nhà thơ Thúc Hà (giải tốt nhất thơ trên Đại hội liên hoan Thanh niên cùng Sinh viên thế giới năm 1956 tại hà nội thủ đô Warszawa (Ba Lan): Bài Chờ bé má nhé được nhà thơ khủng của Thổ Nhĩ Kỳ Nazim Hikmet cai quản khảo cực kỳ khen ngợi). Biện pháp giảng của Thầy luôn gợi mở, không áp đặt, vị thế ai đã yêu văn vẻ là yêu trong cả đời. Học tập trò của Thầy Hà Thúc Chỉ (Thúc Hà) các người đã trở thành Hội viên Hội nhà văn vn như Phạm Đức, Nguyễn Thị Ngọc Hải, Nguyễn Thụy Kha, Phạm Ngà, và tôi, è Quốc Minh. Riêng biệt thầy vì nguyên nhân này khác đề nghị chưa dự vào Hội”.

Xem thêm: Tác Dụng Của Ẩn Dụ Tu Từ Trong Bài Ca Dao: “Bây Giờ Mận Hỏi Thì Đào Xin Thưa

Nhà thơ trần Quốc Minh bước đầu làm thơ từ năm 1962, đa phần là những bài xích ca dao, vần vè… Đến năm 1965 niềm hạnh phúc đến với ông là được gặp gỡ nhà thơ Vân Long. “Anh Vân Long coi tôi như em. Anh đèo tôi đi khắp tp Hải Phòng, khuyến khích, cổ vũ tôi. Chính vì sự quan tâm, cảm xúc của anh Vân Long giành riêng cho đã là 1 phần rất lớn để tôi từ tin bước vào nghiệp văn vẻ khi mới 19 tuổi. Tôi sẽ gánh chịu và từ vượt để vào Đại học. Và đó cũng tương tự là “tiêu chí” của đời tôi vậy. Cả cuộc đời tôi là triền miên gần như vất vả, đắng cay, tủi nhục. Tôi mong mỏi sống như 1 người bình thường lấy văn chương làm điểm tựa! “Vịn câu thơ cơ mà đứng dậy!” (Phùng Quán)” Bài thơ cho nhiều thế hệ bên thơ è cổ Quốc Minh đến biết: bài bác thơ Mẹ thành lập trong một yếu tố hoàn cảnh rất kỳ lạ: Ngày 16/4/ 1972 giặc Mỹ đánh phá kịch liệt TP. Hải Phòng. Tôi theo gia đình em gái – bác sĩ nai lưng Thị Hồng tản cư sang cơ sở y tế An Hải. Tôi nhớ rất rõ khi kia cô Hồng new sinh cháu Nguyễn Đức Thiện (nay vẫn là doanh nhân thành đạt). Đêm ấy trời nóng. Bé báo động, bom nổ rung trời. Con cháu Thiện khóc ngằn ngặt. Cô Hồng yêu mến con, mắc võng vào hai thân cây, cần sử dụng chân đánh đấm võng, tay quạt đến con. Cô quạt đến lúc hai người mẹ con thiếp đi thì cũng là lúc câu thơ đầu tiên hình thành trong đầu tôi: Lặng rồi cả tiếng con ve – nhỏ ve cũng mệt vì chưng hè nắng nóng oi… Sáng ra, cô sang bệnh dịch viện, tôi trong nhà cùng cha cháu Thiện. Tôi viết siêu nhanh bài xích thơ Ngọn gió của con, về sau in SGK giờ Việt Lớp 2 – tập 1 tôi đổi lại đầu đề là Mẹ.