BẠN CÓ NHỚ TRƯỜNG NHỚ LỚP NHỚ TÊN TÔI

     
Thể thơ: Thơ trường đoản cú doThời kỳ: hiện nay đại5 bài trả lời: 4 thảo luận, 1 bình luận28 tín đồ thích: vệt ngọc, Khottabit, butako, maimaikodoithay, Nguyễn Bảo Ngọc, thutrinh, zxtuthan, thu cuc, Đồ Nghệ., Chaconne, hoa cỏ, balucklcm, Mi_mi, mailanngoc282, hoctrotruonghuyen, THE LAST LEAF, Nguyễn Thị Phuc An, Anh Hong, Nguyễn thị Trí, nhatvu, nducthang, Vqforever!, Bùi Phương Chấm Tương, Loc Nguyen, Dã Tràng Cát, Minh Trúc, Tenn, Trung LupinTừ khoá: đáng nhớ (127) học trò (166)
- gồm một thời như thế (Xuân Quỳnh)- tuyến đường mùa hạ (Nguyễn Lãm Thắng)- Khúc Trương bỏ ra (Giang Tuấn Đạt)- Heo may (II) (Giang Tuấn Đạt)- Trong thành phố cổ tích (Đông Trình)
- Hò hứa mãi cuối cùng em cũng đến- Phương ấy- Viên xúc xắc mùa thu- Sông yêu mến tóc dài- cho tất cả những người tri kỷ
*

Em thấy không, toàn bộ đã xa rồiTrong giờ thở của thời gian rất khẽTuổi thơ kia ra đi cao ngạo thếHoa súng tím vào trong mắt lắm mê sayChùm phượng hồng yêu thích ấy tách tayTiếng ve trong xanh xé đôi hồ nướcCon ve tiên tri vô trọng tâm báo trướcCó lẽ một tín đồ cũng ban đầu yêuMuốn nói bao nhiêu, mong muốn khóc bao nhiêuLời hát đầu xin hát về trường cũMột lớp học buâng khuâng màu xanh da trời rủSân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêmNỗi nhớ đầu anh nhớ về emNỗi nhớ trong tâm địa em lưu giữ về với mẹNỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thếBạn gồm nhớ trường, lưu giữ lớp, lưu giữ tên tôi“Có một cô gái Bạch Tuyết các bạn ơiVới lại bảy chú lùn hết sức quấy!”Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy(Ôi gần như trận cười trong sáng đó lao xao)Những chuyện năm nao, hầu như chuyện năm nàoCứ xúc động, cứ xôn xang biết mấyMùa hoa mơ rồi cho mùa hoa phượng cháyTrên trán thầy, tóc chớ bạc đãi thêmThôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quênHết thời nuốm dao xung khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũQuả đã ngọt trên mấy cành đu đủHoa đang vàng, hoa mướp của ta ơiEm đã yêu anh, anh đã xa rồiCây bàng gặp gỡ và hẹn hò chìa tay vẫy mãiAnh ghi nhớ quá, nhưng chỉ lo ngoảnh lạiKhông thấy trên sảnh trường loại lá khởi đầu tiên.

Bạn đang xem: Bạn có nhớ trường nhớ lớp nhớ tên tôi


Xếp theo: Ngày gửiMới cập nhật

Trang một trong những tổng tiên phong hàng đầu trang (5 bài trả lời)<1>


*

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm: mẫu lá nào cũng đầu tiên...

Chiếc lá đầu tiên ở trong phòng thơ Hoàng Nhuận thay là trong những bài thơ được những thế hệ học trò yêu thương thích. Thi sĩ giờ đã bước vào mùa thu cuộc đời tuy vậy trong hai con mắt anh mãi còn loại xôn xao mùa hạ.* “Em thấy không toàn bộ đã xa rồi - Trong giờ đồng hồ thở của thời hạn rất khẽ….” chiếc lá đầu tiên có nên là chế tác đầu tay của anh? cùng anh thai nghén thi phẩm này vào bao lâu?- cái lá thứ nhất (ban đầu có tên là ngôi trường ơi, kính chào nhé) chưa phải là biến đổi đầu tay của tôi. Thường xuyên thì tôi viết khá nhanh, như Sông yêu đương tóc dài được rất nhiều người chép vào sổ tay: “…Mai đành xa sông Thương thật thương/ mắt nhớ một người, nước in một bóng/ Mây trôi một chiều, chim kêu một giọng/ Anh một mình - náo động - 1 mình anh”, tôi chỉ viết trong tầm 5-10 phút.Còn dòng lá đầu tiên có lẽ rằng là trong những bài thơ của tớ được thai nghén thọ nhất: rộng 10 năm. Tuy nhiên, 2 khổ thơ đầu được viết hơi nhanh, đúng ra, chưa phải là tôi viết mà chỉ nên chép lại cảm xúc, cảm hứng dào dạt quá. Còn phần nhiều câu thơ sau tôi viết rảnh rỗi trong nhiều năm.* vào 2 khổ đầu được viết rất nhanh ấy, có nhiều câu thơ vẫn gieo lốt ấn sâu đậm trong vô số độc giả. Thí dụ: “Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm”. Anh sẽ gửi gắm điều gì vào câu thơ này?- tức thì từ khi bỡ ngỡ bước chân vào lớp 1, cây bàng đã để lại ấn tượng đặc biệt trong tôi như tín đồ lính gác tuổi thơ. Ấn tượng ấy cứ theo tôi mãi nhằm rồi 12 năm sau trái bàng mới rụng xuống trang thơ tôi vào nỗi nhớ bâng khuâng.* Trong bài bác thơ, anh đã gọi tên nỗi nhớ của 12 năm ngồi trên ghế nhà trường: nhớ lớp học tập bâng khuâng blue color rũ, nhớ rất nhiều trò chơi “nhất quỷ nhì ma”, lưu giữ thầy cô, bạn bè… nhưng chắc hẳn rằng nỗi nhớ chế tạo ra thi hứng, có tác dụng điểm tựa cho bài thơ là nỗi ghi nhớ về em. “Em” trong bài xích thơ thực hay hư?- (Cười). Thực chất của rung động đầu đời vốn là mơ hồ. Thế nên tôi new viết: chắc hẳn rằng một fan cũng bắt đầu yêu. “Có lẽ” thôi, ai dám xác minh “chắc chắn” bao giờ. Và lại yêu qua sự tin báo của tiếng ve vô tình. Trong nhì khổ thơ đầu, có hai câu thơ tôi gửi gắm nhiều nỗi xao xuyến mùa hạ: “Chùm phượng hồng yêu quý ấy rời tay – tiếng ve trong xanh xé đôi hồ nước”.* Có fan ví: “tình yêu thương đầu mang hương nhan sắc mùa thu” mỏng mảnh dễ tan vào sương khói. Còn anh?- tình thương đầu là cảm giác tinh sương của đời người. Nó không dễ dàng là tình yêu phái nam - phụ nữ thuần tuý, nó cao không những thế nhiều, vì chưng trong đó còn tồn tại cả tình bạn. Mà lại cũng hơn hết tình bạn, nó còn là một tình người… Thật cực nhọc để call thành tên, nguồn cảm xúc rưng rưng ấy một đi không trở lại, như không ai rất có thể tắm hai lần bên trên một dòng sông.* Anh trung ương đắc nhất đều câu thơ làm sao trong bài bác thơ?- Tôi chổ chính giữa đắc toàn bộ những câu thơ trong bài bác thơ này. Nhưng… (ngẫm nghĩ) tôi ham mê nhất khổ thơ cuối. Đất nước chiến tranh, tôi cũng như bao bạn trẻ thời đó xung phong tình nguyện nhập ngũ. Vào lính trải qua trăm trận đánh, trăm lần bom đạn dập vùi, để mang đến một ngày giang sơn không tiếng súng, tôi về bên trường xưa.Cây bàng xưa vẫn đó, nhưng dòng ngày xưa yêu mến của tôi cùng với phượng hồng, với ve kêu dài lâu không khi nào trở lại cùng em… em cũng xa. Bạn ấy đã đi lấy chồng. Khổ thơ cuối đã bật lên vớ cả cảm xúc dồn nén của tôi: “Em sẽ yêu anh, anh đang xa vời/ Cây bàng hò hứa chìa tay vẫy mãi/ Anh lưu giữ quá! nhưng mà chỉ lo ngoảnh lại/ ko thấy trên sảnh trường chiếc lá buổi đầu tiên”.* Hình ảnh hoa phượng xuất hiện không ít lần trong trắng tác của anh? Anh hoàn toàn có thể lý giải điều này?- ngay lập tức trong bài thơ ngay gần đây, đó là bài kết mang đến tập thơ sắp tới xuất bản của tôi, cũng khắc khoải cùng với phượng, bao gồm nhan đề: mang lại phượng năm xưa. Thơ ca theo tôi đặc biệt là đôi mắt nhìn. Tôi vẫn chưa hết bâng khuâng. Tôi vẫn kiếm tìm thấy trong ngày hè phượng vẫn hồng như máu trong thời gian xưa. Dòng lá làm sao với tôi cũng là dòng lá đầu tiên, tình ái nào cùng với tôi cũng mãi còn dòng hồi hộp, xốn xang của mối tình thứ nhất.

Xem thêm: Những Thuận Lợi Và Khó Khăn Của Thiên Nhiên Châu Á Đối Với Sản Xuất Và Đời Sống


☆☆☆☆☆ 33.33
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
*

Xin coi lại

Bài thơ này có trong tập thơ của Hoàng Nhuận núm mang tên "Hò hứa hẹn mãi sau cùng em cũng đến", bởi vì NXB Hội công ty văn ấn hành năm 2007.Bài này vào tập thơ vừa nhắc đến ở trên được đăng thứ nhất (trang 5) và tất cả tựa đề là "Chiếc lá đầu tiên". Bài bác thơ còn tồn tại thêm ba chỗ khác với bản do chúng ta Meri cung cấp. Nuốm thể: bản in của NXB Hội nhà văn (trang 6) câu thơ trang bị 10 là: "Bài hát đầu xin hát về trường cũ"( bạn dạng của Meri cung cấp là "Lời hát đầu..."), câu thơ thiết bị 24 của bài thơ là: "Trên trán thầy, tóc chớ chớ bạc thêm",(có nhị chữ "chớ chớ") với câu thứ 29 là "Em sẽ yêu anh, anh đã xa vời". Muốn được kiểm định lại.

Xem thêm: Nêu Cấu Tạo Và Chức Năng Của Xương Dài Ra Như Thế Nào? Xương Dài Ra Như Thế Nào


...Все пройдет и печаль и радостьВсе пройдет так устроен светВсе пройдет только верить надоЧто любовь не проходит нет ..
☆☆☆☆☆ 31.67
Trả lời
*

Sai sót

Thành viên Méri có vẻ như không còn vận động trong TV nữa, mong muốn nếu ai tài năng liệu khác để kiểm triệu chứng lại.Theo như sống đây: http://www.tuoitre.com.vn...D=32400&ChannelID=158thì lại có một chút khác hoàn toàn nên cháu cũng tương đối phân vân. Rất có thể bài thơ được chỉnh sửa bởi chính tác giả.Chiếc lá đầu tiênEm thấy không, tất cả đã xa rồiTrong tiếng thở của thời gian rất khẽTuổi thơ cơ ra đi cao ngạo thếHoa súng tím vào trong đôi mắt lắm mê sayChùm phượng hồng yêu dấu ấy tách tayTiếng ve xanh ngắt xé đôi hồ nướcCon ve sầu tiên tri vô chổ chính giữa báo trướcCó lẽ một người cũng ban đầu yêuMuốn nói bao nhiêu, mong muốn khóc bao nhiêuLời hát đầu xin hát về ngôi trường cũMột lớp học tập bâng khuâng màu xanh lá cây rủSân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêmNỗi lưu giữ đầu anh lưu giữ về emNỗi nhớ trong tim em ghi nhớ về với mẹÔi nỗi ghi nhớ có bao giờ nhớ thếBạn tất cả nhớ trường, lưu giữ lớp, nhớ tên tôi"Có một nàng Bạch Tuyết, chúng ta ơi,Với lại bảy chú lùn rất quấy""Mười chú chứ, chú ý xem trong lớp ấy"(Ôi phần đông trận cười trong sạch đó lao xao)Những chuyện năm nao phần đông chuyện năm nàoCứ xúc động, cứ xốn xang biết mấyMùa hoa mơ rồi mang đến mùa phượng cháyTrên trán thầy tóc chớ tệ bạc thêmThôi hết thời bím tóc trắng ngủ quênHết thời thế dao tương khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũQuả vẫn ngọt bên trên mấy cành đu đủHoa vẫn vàng, hoa mướp của ta ơiEm đã yêu anh, anh vẫn xa rờiCây bàng gặp gỡ và hẹn hò chìa tay vẫy mãiAnh lưu giữ quá! nhưng chỉ lo ngoảnh lạiKhông thấy trên sảnh trường - mẫu lá bắt đầu tiên.(Trích trong tập Xúc xắc mùa thu, NXB Hội đơn vị Văn, 1992)