ÉT MÔN ĐÔ ĐƠ A MI XI

     

– Cuộc đời: Ông sống cuộc đời chuyển động xã hội, kungfu cho nền chủ quyền và thống nhất đất nước một biện pháp hăng say, ko mệt mỏi. Năm 1866, khi chưa đầy 20 tuổi, A-mi-xi đã là một sĩ quan tiền quân đội. Nhì năm sau khi chiến tranh kết thúc, ông tránh quân ngũ đi du ngoạn tới các nước. Năm 1891, A-mi-xi dấn mình vào Đảng thôn hội Ý, chiến đấu cho công bằng, buôn bản hội, vì niềm hạnh phúc của nhân dân.

Bạn đang xem: ét môn đô đơ a mi xi

– tứ tưởng: Trong bốn tưởng của Ét-môn-đô lag A-mi-xi, chủ quyền thống tuyệt nhất của Tổ quốc, tình yêu và hạnh phúc của bé người, bốn tưởng và cảm xúc văn chương, kết tinh thành một chủ nghĩa nhân văn tủ lánh.

– Sự nghiệp: Ông vướng lại một sự nghiệp văn chương đáng tự hào với tương đối nhiều thể loại: Truyện ngắn (Cuộc đời của những chiến binh, hầu hết tấm lòng cao cả…), du kí (Tây Ban Nha, Hà Lan…), phê bình văn học (Chân dung văn hào…), luận văn thiết yếu trị xóm hội (Vấn đề làng mạc hội, Nội chiến…).

2/ Tác phẩm

– Văn bản được trích trong thành tích “Những tấm lòng cao cả”. Cửa nhà xuất phiên bản năm 1886 lúc A-mi-xi 40 tuổi, đây là cuốn nhật kí của cậu nhỏ xíu En-ri-cô khi 11 tuổi đang học tiểu học, ghi lại những bức thư của tía mẹ, phần nhiều truyện đọc hàng tháng, phần nhiều kỉ niệm sâu sắc cảm rượu cồn về thầy cô giáo, các bạn bè…

– giáo sư Hoàng Thiếu tô viết: “Trong mái ấm gia đình En-ri-cô, tháng nào cha hay bà mẹ cũng viết cho bé một lá thư, chưa hẳn là đi đâu gởi về, cơ mà ở ngay trong đơn vị viết gửi cho con đọc cùng suy nghĩ: thư thì khuyên răn, thư thì cảnh cáo, có khi là trách mắng. Đó là hồ hết trường hợp phải nói chuyện với bé một biện pháp trang nghiêm”.

– Văn bạn dạng được viết dưới vẻ ngoài một bức thư người bố gửi cho những người con, là trang nhật kí được En-ri-cô ghi vào trong ngày thứ năm, 10 tháng 11, năm kia En-ri-cô 11 tuổi và đang học lớp 3.

II/ HƯỚNG DẪN HỌC SINH CẢM THỤ VĂN BẢN

1/ Về nội dung

– sản phẩm là bài xích ca hay đẹp cất chan tình phụ tử, tình mẫu mã tử thiêng liêng. Là lời dậy con của một người cha nhưng nội dung giáo huấn trong tác phẩm không còn khô khan nhưng vô thuộc xúc động, từ bỏ nhiên, thấm thía..

– bài học kinh nghiệm về lòng hiếu thảo, về cái gốc của đạo làm tín đồ được đặt ra một cách trang nghiêm và thâm thúy không chỉ từ là một vấn để nhỏ tuổi trong quan tiền hệ phụ vương mẹ, con cháu ở một mái ấm gia đình nước Ý, ở trong nền văn hoá phương tây mà đang trở thành vấn đề bình thường trong phương pháp ứng xử đạo đức nghề nghiệp của con tín đồ ở bất kể đâu.

– ko trực tiếp ca ngợi người bà bầu hay mô tả người mẹ nhưng sản phẩm đã vướng lại trong lòng fan hâm mộ hình hình ảnh cao đẹp đon đả của người người mẹ hiền với công ơn to lớn và tình dịu dàng bao la.

–Triết lí nhưng A-mi-xi mong gửi gắm chủ yếu là: tình thân thương, kính trọng phụ thân mẹ, là cảm xúc thiêng liêng hơn cả, lòng hiếu hạnh là dòng gốc của đạo làm người, rất nhiều kẻ bất hiếu “thật đáng xấu hổ cùng nhục nhã” bởi đã “chà sút lên tình mếm mộ đó”.

2/ Về nghệ thuật

– Văn bản được xúc tiến theo một thẩm mỹ đặc biệt, hiệ tượng của văn bản là một trang nhật kí nhưng chưa hẳn là đa số tâm sự thẳng của tín đồ viết mà là một trong bức thư của người ba gửi cho những người con.

– Dùng vẻ ngoài viết thư, người ba giãi bày đầy đủ trạng thái cảm giác sâu kín đáo trong trung tâm hồn, bức thư tế nhị mà kín đáo đáo: bố ý muốn con đọc, trường đoản cú suy ngẫm, thừa nhận thức và sửa lỗi, vấn đề viết thư sẽ giữ được thể diện cho những người mắc lỗi. Đây là cách giáo dục đào tạo độc đáo, hiệu quả.

– nói về tình cảm của bạn mẹ so với con tuy thế văn bản không biểu hiện trực tiếp mà lại ở đây người sáng tác chuyển tải xúc cảm suy nghĩ gián tiếp qua một bức thư, do vậy sẽ dễ dàng mô tả, thể hiện một giải pháp tế nhị thâm thúy mà khách quan.

– Giọng điệu: chổ chính giữa tình, giáo huấn nhưng không ráo mát nặng nề, hết sức tế nhị và hết sức xúc động.

III/ HƯỚNG DẪN HỌC SINH PHÂN TÍCH VĂN BẢN

1/ Nhan đề

– từng chuyện nhỏ dại trong “Những tấm lòng cao cả” đều có một nhan đề do tác giả đặt tên.

– là một trong bức thư người ba gửi cho bé nhưng tác giả lại viết tên là “Mẹ tôi”.

– Nhan đề “Mẹ tôi” là chìa khoá nhằm gợi cho tất cả những người đọc phía tiếp cận văn bản. Tín đồ đọc thấy bà bầu không xuất hiện trực tiếp cơ mà lại là tiêu điểm để mọi người hướng về hay có thể nói hình ảnh người bà bầu và tình ngọt ngào của người mẹ là cảm xúc chủ đạo của mạch văn bản.

– Qua việc người cha viết thư cho con, dạy dỗ con về kiểu cách cư xử vớimẹ, thấy được các hi sinh âm thầm lặng lẽ của mẹ giành riêng cho con.

– thực trạng và phương pháp viết đặc trưng đã tạo hiệu quả thẩm mĩ cao: chú nhỏ nhắn đã ăn năn hận nhờ sự phân tích thấu lí đạt tình của cha và hiểu về chị em mình, bạn chịu những gian khổ, âm thầm dành chọ con mình các gì quan tâm nhất.

2/ tía cục

gồm thể tạo thành 2 phần:

– Phần đầu: “Bố nhằm ý… xúc cồn vô cùng”: Nói rõ do sao cha viết thư, viết nhằm mục tiêu mục đích gì? cảm xúc của En-ri-cô khi đọc thư bố.

– Phần còn lại: Toàn văn bức thư của bố. Bố nghiêm xung khắc và nhất quyết phê phán hành vi bất kính của En-ri-cô cùng với mẹ, chỉ cho cậu nhỏ xíu thấy phần lớn công ơn sâu nặng và tình thương bát ngát của người chị em hiền, khuyên răn con đề xuất thành khẩn xin lỗi mẹ.

3/ lý giải phân tích cố kỉnh thể

(Có thể so với theo bố cục hay phối kết hợp phân tích theo luận điểm: Lí do ba viết bức thư, lời dạy dỗ nghiêm tự khắc của bố, hình hình ảnh người người mẹ qua bức thư…).

3.1/ Phần đầu: Lí do bố viết bức thư

– ngay đoạn đầu tác phẩm, En-ri-cô đang cho bọn họ biết lí do cha viết thư mang lại em để “cảnh cáo” bởi vì tội em “nhỡ thốt ra một lời thiếu lễ độ” với người mẹ khi cô giáo đến thăm nhà.

– Ở câu đầu của bức thư ba viết mang lại En-ri-cô, tín đồ đọc đã cảm giác được thể hiện thái độ nghiêm khắc, trực tiếp thắn. Vấn đề En-ri-cô thốt ra tiếng nói thiếu lễ phép với mẹ đã làm người ba vừa khổ cực vừa tức giận đến nỗi “không thể nén nổi” vày bổ nhận định rằng đứa con đã thiếu kính trọng mẹ, xúc phạm cho danh dự của tía mẹ, trước mặt tín đồ ngoài duy nhất lại là cô giáo, một vị khách hàng quý đang đến thăm gia đình.

-> Đoạn văn cực kỳ ngắn nhưng tóm gọn được nội dung rất quan tiền trọng: lí bởi vì viết bức thư của bố cũng tương tự tâm trạng của En-ri-cô khi nhận được thư bố: “xúc động vô cùng”.

3.2/ Phần 2: Lời khuyên bảo nghiêm tương khắc của ba và hình hình ảnh người chị em hiện lên qua bức thư

a/ Lời dạy ngặt nghèo của bố

– Qua bức thư, hoàn toàn có thể thấy ông cha rất yêu thương con. Giọng thư trìu mến đon đả “En-ri-cô của bổ ạ!”, “ Hãy suy nghĩ xem, En-ri-cô à! “ Hãy suy nghĩ kĩ điều đó En-ri-cô ạ!”.., ông kể lại tên nhỏ nhiều lần, giọng điệu chổ chính giữa tình, tha thiết.

Xem thêm: Nghĩa Của "Ăn Mày Đòi Xôi Gấc Tiếng Anh Là Gì, 'Xôi Gấc' Là Gì

– mặc dù bố cũng khá nghiêm khắc, kiên quyết, thể hiện một cách thẳng thắn, gay gắt sự tức giận của mình trước ứng xử của cậu nam nhi với mẹ. Thái độ tức giận không chỉ thể hiện nay một lần mà nhắc đi nhắc lại các lần khiến cho những người con phải quan tâm đến rất nhiều: bố giận đến “không thể nén nổi”, “Bố thiết yếu nén được cơn tức giận song với con”...

– tía nói cho bé biết sự cay đắng buồn bã của mình bằng những ngôn từ cụ thể: “Sự láo xược của bé như một hèn dao đâm vào tim tía vậy”. Hình hình ảnh so sánh tất cả sức biểu cảm khỏe mạnh kết phù hợp với những thắc mắc đầy day dứt, oán thù trách: “Con và lại xúc phạm đến người mẹ con ư?” trình bày tâm trạng của người ba một cách riết róng, sinh động, chân thực.

– bố nhắc con “không lúc nào được tái phạm”, “Từ nay, không lúc nào con được thốt ra một tiếng nói nặng với mẹ”, “Con phải…”, “Con hãy…” vị “tình yêu thương thương, kính trọng bố mẹ là cảm tình thiêng liêng hơn cả“. Hầu như câu văn ngắn, dung nhan thái cầu khiến cho mang tính yêu mong ra lệnh chấm dứt khoát, to gan lớn mật mẽ, xác định đã mô tả thái độ nhất quyết của tía yêu cầu En-ri-cô phải nhận thấy sai sót và thay thế lỗi lầm của mình.

– cha bắt con buộc phải xin lỗi bà mẹ “không buộc phải vì hại bố, mà bởi sự thành khẩn trong lòng”. Cha khuyên nhỏ “hãy mong xin chị em hôn con”, nụ hôn có ý nghĩa như sự tha trang bị cho người con tội lỗi xuất xắc “xoá đi mẫu dấu lốt vong ân bạc bẽo trên trán con”.

– Càng về cuối bức thư, thể hiện thái độ cửa ba càng khốc liệt hơn. Những cặp phạm trù tương phản được nêu ra một cách xong khoát: Yêu với ghét, còn và mất. Tuy khôn cùng yêu con, coi con là niêm hi vọng tha thiết nhất” cơ mà nếu “con bội bạc với mẹ” thì “thà rằng bố không có con”. Đặc biệt, ông diễn đạt sự nghiêm ngặt với người con khi nêu ra hình phạt. Mẹ có thể tha thứ mang đến con bằng cái hôn lên trán, tuy thế bố thì vẫn phải chờ thời gian: “Thôi, vào một thời gian con chớ hôn bố…”. Đối với con thời hạn là thách thức cũng là thời cơ để sửa chữa lỗi lầm.

– Sự ngặt nghèo của ba với En-ri-cô xuất phát điểm từ trách nhiệm dậy con của bố: dạy con biết nạp năng lượng nói lễ phép, biết kính trọng và ghi lưu giữ công ơn to khủng của cha mẹ và biết thành khẩn sửa chữa lỗi lầm nhằm trở thành con người, hiếu nghĩa. Dậy con biết giải pháp sống cao tay cũng là cách để cho tín đồ đọc thấy tấm lòng cao thâm của người chạ với tình phụ tử thiêng liêng.

b/ Hình ảnh người mẹ

– Hình ảnh người chị em hiện lên con gián tiếp qua những khẩu ca của ba trong bức thư. Đây cũng chính là đoạn cảm động nhất, hay tuyệt nhất của văn bản.

– cha nhắc lại kỉ niệm không khi nào có thể quên về tình yêu thương mênh mông, bao la của mẹ. Chỉ cách đó mấy năm lúc En-ri-cô tí hon nặng: “Mẹ đã buộc phải thức xuyên suốt đêm” nhằm săn sóc bé “cúi mình trên mẫu nôi trông chừng hơi thở hổn hển của con”. người mẹ lo âu, phiền muộn thậm chí là “quằn quại bởi vì nỗi lo sợ, khóc nức nở khỉ nghĩ về rằng có thể mất con”.

-> người đọc thấy đấy là người mẹ thương yêu con hết mực, coi người con là tài sản quý giá nhất, sẵn sàng gật đầu làm đầy đủ việc, thậm chí hi sinh cả tính mạng của con người vì con. “Người mẹ sẵn sàng bỏ hết một năm hạnh phúc nhằm tránh cho nhỏ một giờ đau đớn ” thậm chí là “mẹ có thể đi ăn xin để nuôi con, rất có thể hi sinh tính mạng để cứu vớt sống con”. Chỉ bao gồm tình mẫu mã tử new mang lại cho người mẹ nghị lực khác người như thế.

– bố chỉ cho con nỗi bất hạnh, “nỗi bi tráng thảm” của đời người vào “ngày mà nhỏ mất mẹ”. Người mẹ là vị trí nương tựa, là nơi ấp ủ của mỗi đứa con nên những lúc mẹ mất người con thấy cô đơn không thể nào đề cập xiết: “vẫn tự thấy mình là 1 trong những đứa con trẻ tội nghiệp, yếu ớt và ko được đậy chở”. Không có mẹ cũng tức là chỉ có nỗi cô đơn, bơ vơ, cay đắng, hối hận, khổ hình…

– bởi tấm lòng yêu thương thương, bởi sự kinh nghiệm của mình, người cha đã nói với con những lời thiết tha, thực tâm về tình mẫu mã tử, về việc thiếu vắng trong thâm tâm hồn trẻ con thơ khi mất mẹ. Qua đó đạt hiệu quả giáo dục về chân thành và ý nghĩa của tình cảm thương, kính trọng thân phụ mẹ.

–Cách nói chập chồng “khi… khi, thời điểm ấy.., dù có… bé sẽ…” với giọng điệu tha thiết có công dụng đặc biệt, gây tuyệt vời và xúc đụng lòng người.

-> Hình ảnh người bà mẹ hiện lên qua lời nhắc của người cha nhưng cực kỳ xúc động. Bao phủ lên toàn bộ là hình hình ảnh người bà mẹ với tấm lòng cao cả, sự yêu thương thương bé hết mực, suốt đời tận tụy, dành riêng cho con số đông gì tốt đẹp nhất.

IV. TRÍCH YẾU TƯ LIỆU THAM KHẢO

Tham khảo một số truyện khác trong tập: “Những tấm lòng cao cả” của E.D. A-mi-xi.

BÀ MẸ PHRANTI

lắp thêm bảy 28.

sáng sau bà bà bầu Phranti thình lình lao vào lớp, làn tóc hoa râm rối bù, tuyết dính đầy người, đẩy con mình đi trước. Tám hôm nay, Phranti không trở lại lớp học. Cửa hàng chúng tôi được tận mắt chứng kiến một cảnh thiệt buồn. Chị em tội nghiệp, gần như quỳ xuống, chắp tay khẩn khoản nài xin thầy hiệu trưởng: “Ôi! Thưa thầy hiệu trưởng, thầy làm cho phúc cho nhỏ tôi được vào học lại. Từ bố hôm nay, tôi yêu cầu giấu cháu trong nhà, vì tía cháu cơ mà biết chuyện thì cha cháu giết chết nó mất. Xin thầy rủ lòng thương bọn chúng tôi, tôi chẳng còn biết làm gì được nữa, tôi van thầy…”

Thầy hiệu trưởng tìm biện pháp đưa bà ra, tuy nhiên bà cứ nằn nì, khóc lóc và van xin: “Ôi, giá thầy biết thằng nhỏ xíu này đã có tác dụng khổ tôi đến cầm nào, thì thầy vẫn thương hại tôi… Xin thầy làm phúc cho tôi. Tôi ao ước rằng nó sẽ nạm đổi. Tôi không còn sống được chắc chắn nữa, thầy hiệu trưởng ạ, tôi đã chết cả trong lòng rồi. Tôi muốn biết bao nhiêu khi thấy con trai tôi chuyển đổi tâm tính trước lúc tôi chết, do vì…”

vớ cả chúng tôi đều quay nhìn Phranti, chiếc thằng làm nhục ấy vẫn mỉm cười…

LÒNG BIẾT ƠN (Thư của bố)

đồ vật bảy 31.

“Gửi En-ri-cô, bạn Xtacđi của nhỏ không khi nào than phiền về cô giáo cả, tía tin chắc hẳn như vậy. “Thầy giáo sẽ trong cơn nóng nảy”, nhỏ đã nói như vậy với một giọng hằn học. Nhỏ hãy nghĩ xem, biết bao nhiêu lần, chủ yếu con, bé đã rét nảy. Với nóng nảy cùng với ai? Với bố con, với mẹ con, nghĩa là so với những tín đồ mà phần nhiều cử chỉ nóng tính ấy là phần lớn tội lỗi lớn. Giáo viên của con, đôi lúc cũng có không ít lí bởi vì để lạnh nảy. Đã các năm rồi, thầy buộc phải mệt nhọc các với đám trẻ cùng thầy có gặp gỡ được vài trẻ em ngoan với thầy, yêu dấu thầy, còn lũ thì chỉ là hồ hết kẻ bạc bẽo, sử dụng lòng giỏi mà không còn đếm xỉa tới các nỗi nhọc nhằn của thầy, bi thiết thay, vớ cả học viên các nhỏ đều đem cho thầy những điều khổ vai trung phong hơn là sự hài lòng. Người hiền khô nhất bên trên trái khu đất này mà lại ở vào địa vị thầy, cũng chẳng thể kìm được cơn nổi nóng. Giá bé biết đã từng nào lần giáo viên tuy đau gầy mà vẫn lên lớp, vì bệnh tình của thầy chưa thật trầm trọng để thầy hoàn toàn có thể nghỉ dạy? Thầy bực mình bởi vì thầy đau, và nỗi đau lòng lớn đối với thầy là thấy học trò biết như vậy mà cứ lân dụng. Hãy kính trọng và yêu quý thầy giáo của con, bé ạ. Bé phải yêu quý thầy, bởi vì bố thương mến thầy cùng kính trọng thầy, con phải thương yêu thầy vị thầy đã hiến cả cuộc đời cho hạnh phúc của biết bao trẻ em em mà người ta thì sẽ quên thầy. Hãy yêu mến thầy vày thầy mở có và soi sáng sủa trí thông minh mang lại con, và cải thiện tâm hồn của nhỏ lên. Sau này, khi bé đã thành tín đồ lớn, mà lại cả tía lẫn thầy con đều không còn trên đời này nữa, thì những kỉ niệm của thầy giáo đang hiện ra luôn luôn luôn trong đầu óc của con bên cạnh kỉ niệm của bố, cùng bây giờ, bé thấy không, bao hàm nét đau đớn và mệt nhọc trên khuôn mặt đẹp nhất của thầy sẽ tạo nên con phiền muộn, dù đã bố mươi năm qua. Cơ hội ấy, nhỏ sẽ từ bỏ thẹn, nhỏ sẽ ân hận hận là sẽ không thương mến thầy, là đã ăn uống ở ko đúng so với thầy. Con hãy thương mến thầy, vì chưng thầy là một trong những thành viên của đại gia đình giáo giới sống khắp chỗ trên toàn thay giới, dạy dỗ hàng nghìn trẻ em đang béo lên với con. Bố sẽ không còn hãnh diện 1 chút nào về tình thương mến của con đối với bố, nếu con không tồn tại tình yêu thích như vậy đổi với những ai đã có công ơn đối với con, mà trong số những bạn đó, thì thầy giáo con là người đầu tiên sau bố mẹ con. Con hãy thương yêu thầy giáo như một tín đồ bố, mếm mộ thầy lúc thầy vuốt ve con, cùng cả hồ hết lúc thầy rầy la con, lúc thầy công bình và cả khi con cho rằng thầy ko công bằng, hãy yêu mến thầy khi thầy vui, với càng thương mến hơn khi thầy buồn, và con hãy nói tới tiếng “thầy” với tấm lòng luôn luôn tôn kính, vì vì, sau giờ “bố” thì đó là danh vị cao cả nhất, dịu dàng nhất nhưng một con người dân có thể bộ quà tặng kèm theo cho một con fan khác.

“Bố của con”

(Theo Ét-môn-đô lag A-mi-xi, đa số tấm lòng cao cả, Hoàng Thiếu đánh dịch, NXB Phụ nữ, Hà Nội, 1999)

Có lúc nào bạn bất chợt nghĩ về công tích của cha mẹ khi khó khăn nhọc hình thành và nuôi nấng ta mang đến tới hiện thời không? Tham khảo nội dung bài viết dưới trên đây để cùng nghĩ về tất cả những gì mà phụ huynh đã lo ngại cho ta với hãy hiểu được có phụ huynh yêu yêu thương là giành được hạnh phúc vĩ đại nhất trong cuộc đời này.

Chín ơn nghĩa của cha Mẹ

Sinh: Người chị em phải khó khăn nhọc nuôi nấng hơn chín tháng, chịu đựng sự đau khổ trong dịp đẩy thai nhi thoát ra khỏi lòng mẹ.

Cúc: Nuôi dưỡng, nâng đỡ, chăm nom, chăm sóc hài nhi cả vật chất lẫn tinh thần. Cảm tình rất tự nhiên nhưng lắp bó ân cần, nên khi phụ huynh nhìn bé thêm hân hoan vui vẻ, bé nhỏ nhìn bố mẹ càng mừng thầm cười tươi.

Súc: cho bú mớm, lo sữa nước cháo cơm, sẵn sàng áo xống nóng lạnh theo thời tiết mỗi mùa, trông cho bé lần hổi biết cử động, điều hoà và bắt buộc vóc đề nghị hình phẳng phiu xinh đẹp.

Dục: dạy dỗ con thơ đụng chân cất bước linh hoạt trường đoản cú nhiên; biết xin chào kính bạn lớn, vui với các bạn đồng hàng; tập con từ câu nói tiếng mỉm cười hồn nhiên vui vẻ. Lúc trẻ lớn khôn thì khuyên nhủ răn bảo ban con chăm ngoan, nhằm tiến bước trên phố đời.

“Dạy bé từ thuở còn thơ,

Mong bé lanh, lợi, mẹ thân phụ yên lòng”

Vũ: Âu yếm, nâng niu, vuốt ve, bế ẵm… để con em của mình vào đời trong cảm tình trìu thích thân thương.

Cố: chăm nom, thương nhớ, đoái hoài con em từ tấm bé nhỏ đến lúc khôn lớn, thời gian ở gần cũng giống như lúc đi xa:

“Con đi đường xa cách

Cha chị em bóng theo hình

Ngày đêm không sống

Sớm về tối dạ nào khuây”

Phúc: giữ gìn, đùm bọc, đậy gió, chắn mưa, dường khô, nằm ướt, hay cha mẹ quên mình phòng đỡ đều bạo lực bất kể từ đâu đến, để bảo vệ cho con.

Xem thêm: Quyền Và Nghĩa Vụ Của Đoàn Viên, Quyền Hạn Và Nhiệm Vụ Của Người Đoàn Viên

Phục: Theo kỹ năng và trọng điểm tính của trẻ nhưng uốn nắn, dạy dỗ dỗ, tìm phương pháp hướng dẫn trẻ vươn lên hòa hợp tình đời lẽ đạo, né cho con bị cuốn hút bởi tiền tài ảo vọng, vật chất và thị hiếu bên ngoài.

Trưởng: băn khoăn lo lắng tận tình, đầu tư hợp lí, cho nhỏ học tập để chuẩn bị dấn thân cùng với đời, nuốm vấn cho con nên vk thành ông chồng xứng phù hợp với gia phong, ráng đạo. Cho dù không rứa chấp vấn đề “môn đăng hộ đối”, tuy nhiên vợ ck so le về tuổi tác, trình độ, sức khoẻ và kĩ năng thu hoạch tiền tài… cũng mất đi phần nào niềm hạnh phúc lứa đôi, mà lại tuổi trẻ em thường vì chưng tiếng sét ái tình, làm lu mờ lí trí, lúc tỉnh ngộ xem như bát nước sẽ đổ, khó khăn mà lấy lại đủ!