Hãy kể lại 1 kỉ niệm với người bạn thân của em

     

Contents

Tổng hợp một số trong những bài văn mẫu mã viết bài văn nhắc về một kỉ niệm cực nhọc quên với người bạn bè của emĐánh Giá bài xích văn mẫu lớp 8: Em hãy đề cập lại kỷ niệm sâu sắc của em với người bạn thân

Bài văn mẫu mã lớp 8: Em hãy đề cập lại kỷ niệm sâu sắc của em với người bạn thân. Dạng văn này là dạng bài bác tự sự. Đề này rất có thể được áp dụng trong bài viết số 1 của chương trình ngữ văn 8 tập 1. Mời những em học viên và độc giả tham khảo hãy đọc với depsangtrong.com nhé !

đề cập lại kỉ niệm của em cùng với người bạn bè

Dàn ý bài bác văn mẫu lớp 8: Em hãy kể lại kỷ niệm thâm thúy của em với người bạn thân

Dưới đó là dàn ý chi tiết và ngắn gọn độc nhất để xong xuôi đề bài bác Em hãy kể lại kỷ niệm sâu sắc của em với người bạn bè !

*
viết bài xích văn nhắc lại một kỉ niệm của em

A. Mở bài

ra mắt những kỷ niệm cạnh tranh quên với người bạn bè nhất của công ty

B. Thân bài

Về người bạn thân nhất của tôi:

bạn bè đó là ai? Em cùng anh thân thiết đến mức nào? Tình bạn của doanh nghiệp tốt như thế nào?
*
viết đoạn văn đề cập về kỉ niệm cùng với người đồng bọn

Tổng hợp gần như kỷ niệm giữa các bạn và người bạn bè nhất của mình:

Đó là 1 trong kỷ niệm vui hay một kỷ niệm buồn? Sự việc xẩy ra trong hoàn cảnh nào với khi nào?

Kể về hầu hết kỷ niệm của người tiêu dùng và người bạn thân nhất của bạn:

tế bào tả cục bộ sự kiện một cách cụ thể.  Thái độ, hành vi, phản ứng của công ty và người bạn thân lúc đó như thế nào?  Tình cảm của rất nhiều người bạn, người bạn bè sau kỉ niệm đó.

C. Kết bài

xúc cảm của tôi về kỷ niệm đó. Tình thương của tôi dành cho người bạn thân nhất của mình

Sơ đồ bốn duy viết đoạn văn kể về kỉ niệm với các bạn thân

Dưới đấy là Sơ đồ tư duy viết đoạn văn nói về kỉ niệm với đồng bọn dễ lưu giữ nhất, mời chúng ta cùng tìm hiểu thêm !

Sơ đồ bốn duy viết đoạn văn đề cập về kỉ niệm với đồng bọn

Tổng hợp một vài bài văn chủng loại viết bài bác văn đề cập về một kỉ niệm nặng nề quên với người đồng bọn của em

Dưới đây là Tổng hợp một số trong những bài văn chủng loại viết bài bác văn nhắc về một kỉ niệm khó quên với người thân của em được công ty chúng tôi tuyển lựa chọn từ những kì thi học tập sinh tốt qua các năm gần đây, mời quý thầy cô và những em học sinh cùng xem thêm !

*
kể về kỉ niệm sâu sắc của em cùng với người đồng bọn

Bài văn chủng loại số 1: nói về một kỉ niệm sâu sắc của em với những người bạn thân

Tuổi học trò là tuổi thần tiên, tuổi của rất nhiều mộng mơ, hồn nhiên và sáng chóe nhất. Tuổi học tập trò so với tôi còn là một quãng thời gian quý giá nhất khi nó là chỗ lưu giữ phần lớn kỉ niệm đẹp tuyệt vời nhất đối với tôi. Trong các đó, bao gồm một kỉ niệm cơ mà tôi luôn luôn bồi hồi xúc động mọi khi nhớ lại – kỉ niệm sâu sắc với người đồng bọn của tôi.

Bạn đang xem: Hãy kể lại 1 kỉ niệm với người bạn thân của em

Phương Linh là đồng bọn của tôi. Bên Linh sinh sống gần công ty tôi, nhì đứa đùa với nhau từ phần nhiều ngày còn bi bô tập nói, sau này lại luôn học thuộc lớp cùng với nhau. Không giống với dáng bạn dong dỏng cao của tôi, Phương Linh là 1 trong những cô bé nhỏ dại nhắn, chỉ cao khoảng một mét bốn mươi, nước da trắng hồng xinh xắn. Mái tóc black ngang vai mềm mịn và mượt mà kết hợp với khuôn mặt bầu bĩnh khiến cho Linh càng thêm phần đáng yêu. Đôi đôi mắt Phương Linh tròn xoe, đen lay láy, song môi đỏ mọng chúm chím. Khi mỉm cười lên đã để lòi ra má núm đồng xu tiền và hai cái răng khểnh sạch trơn trông rất tất cả duyên. Phương Linh xinh xắn, toá mở và xuất sắc bụng nên người nào cũng yêu quý, trái ngược hẳn cùng với tính phương pháp của tôi, trầm với nhút nhát.

*
hãy đề cập lại một kỉ niệm sâu sắc của em với đồng đội

Chính do thế, chúng ta trong lớp vô cùng tò mò, tại sao hai đứa trọn vẹn trái ngược nhau lại có thể chơi thân với nhau như vậy? Phương Linh có nhiều bạn tốt vì sự gần gũi và linh động của mình, còn tôi thì hầu hết chỉ tất cả một vài tín đồ bạn. Điều này vẫn dẫn đến một mẩu truyện mà tôi mãi sau không lúc nào quên.

Giữa năm học lớp 5, bỗng nhiên Phương Linh bảo với tôi vào giờ ra chơi:

– Tuần này, tan học cậu cứ về trước nhé, tớ có vấn đề phải làm việc lại trường.

– Tớ làm việc lại đợi cũng được, chẳng sao đâu. – Tôi trả lời ngay.

Nhưng Phương Linh vẫn kiên quyết:

– Cậu cứ về trước đi, chiều tới trường tớ lại sang trọng gọi. Cậu còn đề nghị nấu cơm trắng cho bé nhỏ Ngọc nữa.

*
kỉ niệm thâm thúy với đồng bọn

Ngọc là em gái của tôi, người mẹ đi làm cả ngày tối new về yêu cầu tôi lo cơm trắng nước mang lại em gái lúc đó đang học lớp 1. Suy nghĩ vậy tôi cũng ko ở lại ngóng Phương Linh nữa. Rã học, tôi giã từ cậu ấy rồi đạp xe về nhà.

Nhưng chiều hôm ấy, tôi chờ mãi nhưng không thấy Phương Linh đâu. Nhìn đồng hồ đang đến 2 giờ nhát 15 phút, tôi ra quyết định vòng ngược đường vào trong nhà gọi Linh. Nhận thấy tôi vẫn dắt xe pháo đứng bên cạnh cổng, chị em Linh ngạc nhiên:

– Có bạn tên Hà Anh quý phái nhà gọi Linh, bọn chúng nó đi được 30 phút rồi bé ạ.

Tôi bất ngờ, hình như không tin vào tai mình. Hà Anh là con bạn luôn trầm trồ ghét tôi độc nhất vô nhị lớp. Tôi bi thương bã, thất vọng, gấp chào bà bầu Linh rồi đánh đấm xe mang đến trường. Vừa dựng xe hoàn thành thì trống tiến công vào lớp, tôi cố gắng chạy thật cấp tốc nhưng vẫn vào lớp muộn rộng cô giáo. Cô thấy tôi thở gấp, cũng mỉm mỉm cười nói ko sao, mang đến tôi vào lớp. Trước góc nhìn của chúng ta khác, tôi bỗng nhiên thấy hổ thẹn và giận dữ vô cùng. Phương Linh hôm ấy còn tự gửi sang nơi Hà Anh, chú ý tôi đến muộn, tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Cả chiều tối hôm ấy, lòng tôi tràn trề khó chịu, tôi không hiểu biết tại sao Linh lại đối xử với bản thân như thế. Nghĩ lại lời nói của Hà Anh trước đây rằng “Đứa hèn gan lừ đừ như cậu, trước sau gì Phương Linh cũng chán. Bạn đâu nhưng mà lúc nào thì cũng tỏ ra rụt rè, nhìn thật cực nhọc chịu” tôi dường như hiểu ra. Rã học, kệ thây Phương Linh hotline với theo, tôi có tác dụng lơ đấm đá xe về nhà, thì thầm nghĩ sẽ không còn chơi bình thường với cậu ấy nữa.

hãy nhắc lại một kỉ niệm sâu sắc của em với người bạn bè

Tâm trạng không vui, đến khi mẹ nói đến sinh nhật của tôi sắp tới tới, tôi cũng không bi tráng để ý. Tôi cứ tránh khía cạnh Phương Linh các lần, cô bạn ngoài ra cũng không quan tâm, mấy ngày liền, tôi tới trường và về bên một mình. Hà Anh nhận thấy tôi cũng không tỏ ra khó tính như trước, thấy lạ mắt nhưng nghĩ cứng cáp là hiện giờ thân cùng với Linh đề xuất không phù hợp nói này nói nọ nữa. Cứ như vậy cho đến hôm sinh nhật tôi, trưa vật dụng 7, tiết ngơi nghỉ kết thúc, tôi đựng sách vở, định đứng dậy đi về thì Hà Anh xuất hiện, giọng thi thoảng khi thân thiện:

– Cậu sinh hoạt lại một ít đi, đàn mình có cái này.

Tôi không kịp trả lời thì nhì mắt bị ai đó bít lại, cửa lớp đóng, cả lớp về tối om. Vừa mới được thả bịt mắt ra thì tôi nghe thấy giờ đồng hồ hát “Happy birthday…” của đa số người, Phương Linh bưng một chiếc bánh kem, nến sáng lung linh tiến vào từ cửa lớp, bao phủ cả mười lăm nữ giới lớp tôi phần nhiều ở đây. Ai cũng vừa hát vừa mỉm cười cợt chúc mừng sinh nhật tôi. Tôi ghê ngạc,vui sướng, mãi nhưng không nói được lời nào.

Sau đó, Hà Anh giải thích tôi new biết, Phương Linh cố ý tập hợp con gái, ao ước cùng tổ chức sinh nhật mang đến tôi mà lại Hà Anh vốn hiểu nhầm tính cách tôi yêu cầu Linh phải giải thích nhiều ngày. Các bạn ấy ai ai cũng ngưỡng mộ tình yêu của Linh cùng với tôi, hiểu rõ tôi vốn nhút hèn chứ chưa hẳn giả tạo. Hôm ấy, ai ai cũng tặng quà cho tôi, động viên tôi cứ thoải mái vui chơi và giải trí cùng nhau, tất cả gì đâu mà rụt rè.

Xem thêm: Tả Một Ca Sĩ Đang Biểu Diễn ❤️️24 Bài Văn Tả Ca Sĩ Đang Biểu Diễn (26 Mẫu)

Sinh nhật năm chính là sinh nhật vui nhất cơ mà tôi trải qua, đồng thời cũng chính là kỉ niệm sâu sắc về Phương Linh, biết mình gọi lầm, hai chúng tôi ôm nhau khóc nức nở. Từ đó, tình chúng ta của chúng tôi càng thêm đính thêm bó. Dù shop chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm nhưng mà kỉ niệm ấy vẫn luôn là kỉ niệm xúc động tôi thiết yếu nào quên.

Bài văn mẫu số 2 : em hãy nói lại kỉ niệm sâu sắc của em với người bạn thân

Tình chúng ta la trong số những điều quan trọng nhất đối với mỗi người tuy vậy hành cùng bọn họ suốt chặng đường đời. Cùng với em thì tình chúng ta đẹp nhất chính là tình các bạn của thời học sinh bởi lúc ấy, chúng ta chỉ là mọi đứa trẻ em ngây thơ, không chút tạp niệm và không có bất cứ điều gì tác động tới tình bạn. Lúc ấy, bọn họ thận thiết cùng với nhau vì tình cảm thực sự bắt nguồn từ chính trái tim của bản thân mà không còn toan tính. Cùng em cũng có rất nhiều những kỉ niệm khó khăn quên cùng với Linh- người đồng bọn trong suốt hồ hết năm đi học của mình.

*
kể về một kỉ niệm sâu sắc của em với người đồng bọn lớp 6 ngắn

Linh với tôi chơ cùng nhau từ lớp một. Tôi còn lưu giữ rõ khoảng đó tôi còn là một trong cô nhỏ nhắn ngại ngùng núp sau lưng mẹ. Với tôi cơ hội này, ngôi trường mới là 1 trong những nơi xa lạ và tôi sợ bạn dạng thân mình vẫn lạc lõng ở khu vực đây. Tôi nỗ lực chặt vạt áo người mẹ không rời. Chắc hẳn rằng cũng kiểu như nhu tôi suy nghĩ, ngày trước tiên đi học tập mấy cậu nhóc siêu sợ sệt thế nên có cô bé không kìm ném được mà nhảy khóc òa sau sống lưng mẹ. Thay nhưng lúc này điều mà lại tôi bị lôi cuốn lại được chuyển làn sang đứa bạn đứng cạnh tôi. Cậu ấy không thể rụt rè như chúng ta khác nhưng trông vô cùng tự tin háo hức nhìn quanh ngó nghiêng với khuôn mặt cuống quýt mong chờ. Thấy tôi nhìn chăm bẳm mình, cậu ấy xoay sang cười với tôi cùng nói:

– bản thân là Linh, cậu cũng học tập lớp này à, tuyệt cậu ngồi với mình đi.

Tôi lag mình ngạc nhiên. Bây giờ không gọi sao tôi thấy cậu ta rất rất đáng ghét. Loại bảnh phương diện của cậu ta từ bây giờ không cân xứng tẹo nào. Giờ tôi hiểu ra chắc hẳn rằng lúc đấy là tôi ghét ghen với cái vẻ bên ngoài tự tin của cậu, cũng có thể là do bạn dạng thân mình nhằm câu ta thấy mình nhút nhát bắt buộc xấu hổ. Tôi ngoảnh khía cạnh quay đi không thèm vấn đáp cậu ta. Cụ nhưng và đúng là người tính không bởi trời tính thay nào tôi cùng cậu ta lại ngồi cùng rất nhau. Từ đấy oan gia ngõ hẹp, shop chúng tôi chí chóe nhau xuyên suốt ngày. Cậu ta thường xuyên chọc tôi tức điên lên, mang tôi làm niềm vui cho cậu ta. Tôi ko học xuất sắc môn toán vậy cho nên bài kiểm soát của tôi ko được cao như cậu ấy. Mỗi lần phát bài xích tôi đa số giấu quán triệt cậu ta biết điểm của tôi. Rứa nhưng thiếu hiểu biết sao một lần tôi vô tình cậu ấy phát bài bác nên thấy. Tôi thấy cậu ta nhíu mày quan sát tôi, còn mắng tôi:

Cậu ngu à, bài bác này nhưng cậu không hiểu biết nhiều sao. Từ bỏ mai ko hiểu nơi nào bảo tớ.

*
kể về một kỉ niệm lưu niệm với đồng bọn

Thế là chẳng hiểu vì sao thây vị chí chóe nhau hồ hết chuyện vặt vãnh bây giờ là phần đông mẩu hội thoại:

– Cậu làm bài xích này đi.

– địa điểm này chưa chắc chắn sao

– Đúng là dại dột hết khu vực nói.

Tôi cũng không hiểu sao cơ hội đấy tôi lại không thấy ghét cậu ta nữa. Gắng vào đố dần dần dần công ty chúng tôi chơi thân cùng với nhau, thân mang đến tận hiện giờ kể cũng lạ. Vẫn chí chóe nhau như lửa cùng với nước vẫn luôn miệng làm sao là ko ưu nhau dẫu vậy hễ bao gồm chuyện gì lại bênh vực, giúp sức nhau.

Các các bạn ạ, tình bạn đẹp nhất là lúc mà chúng ta luôn có xuất phát từ chính trái tim và tấm lòng của mình. Theo thời gian, nhỏ người sẽ dần dần lớn lên nhưng số đông kỉ niệm của chúng ta thì vẫn còn đấy mãi cho tới tận bây giờ. Bởi thế cho nên chúng ta ai cũng nên học tập cách kính yêu những kỉ niệm để hoàn toàn có thể không hối hận vày đã để thời gian trôi qua một cách hối hả mà không đọng lại được bất kể một điều gì.

Bài văn chủng loại số 3 : đề cập về một kỉ niệm sâu sắc của em với người bạn bè lớp 8

Những fan khác có rất nhiều bạn, tuy thế mọi fan đều rất có thể chơi cùng kết bạn. Tôi là người hướng nội nên rất nặng nề kết bạn, tuy vậy tôi chỉ gồm một Ran. Lan là người bạn thân duy nhất của tôi nên toàn bộ những kỉ niệm về tình bạn này tôi sẽ luôn luôn ghi nhớ.

*
kể về một kỉ niệm sâu sắc của em với người đồng bọn lớp 9

Lan là một cô nàng xinh xắn, đáng yêu và dễ thương và tốt nhất có thể bụng. Tuy vậy tôi với Ran ko học cùng lớp nhưng chúng tôi chơi cùng nhau từ bé dại vì gần nhà. Đã những năm trôi qua nhưng chúng tôi vẫn thân thiết, tình bạn bền chặt hơn cùng hiểu nhau như chị em.

Kỉ niệm lưu niệm nhất của mình và Ran là khi shop chúng tôi giận nhau vị một sự đọc lầm. Đó là ngày hè năm lớp 4 tè học, tôi rủ Ran cùng gia đình đi chơi công viên. Trong khi ra ngoài, tôi rất khó chịu vì Ran đã không giữ lời hứa và bắt tôi và mái ấm gia đình phải chờ đợi. Về đến nhà tôi bắt gặp Lan đang chỗ nào đó với bà mẹ cô ấy. Chính vì cô ấy vẫn còn đó tức giận với không bắt chuyện với bạn bè của mình. Lan tất cả gọi điện hỏi thăm tôi tuy nhiên tôi đi liền mạch về bên không thèm trả lời.

nói lại một kỉ niệm thâm thúy của em với người thân

Ngày hôm sau, bà mẹ của Ran mang đến nhà công ty chúng tôi chơi cùng đêm trước khi cửa hàng chúng tôi đi công viên, tôi nghe nói rằng Ran bị sốt cao. Cùng với trái tim xấu hổ và nạp năng lượng năn, anh đã sở hữu sữa với trái cây và mang đến thăm Lanbyeong. Tôi xin lỗi Ran bởi đã nói không đúng mà không có lý do, Rand cũng xin lỗi vì chưng đã thất hẹn với tôi, cùng tôi ko giận vì chưng tôi đọc lầm. Cửa hàng chúng tôi chỉ làm cho hòa và cô ấy kể cho Lan nghe về chuyến hành trình chơi khu vui chơi công viên và cả hai cùng cười nghịch như chưa xuất hiện chuyện gì xảy ra.

Xem thêm: Bài Soạn Bài Truyện Kiều Của Nguyễn Du Siêu Ngắn, Soạn Bài Truyện Kiều Của Nguyễn Du (Trang 77)

Tình bạn quan trọng nhất là việc thấu hiểu cùng chân thành. Tôi có niềm tin rằng tình chúng ta của chúng tôi sẽ không bao giờ thay đổi. Có thể gần rộng và đặc biệt hơn. Tôi đang kết bạn nhiều hơn thế nữa trong tương lai, dẫu vậy tình chúng ta này vẫn là quý giá bán nhất so với tôi.