Kể Lại Câu Chuyện Rùa Và Thỏ

     

Tuyển chọn những bài bác văn hay chủ đề Kể lại mẩu chuyện Rùa cùng Thỏ. Các bài văn mẫu mã được biên soạn, tổng hợp chi tiết, rất đầy đủ từ các nội dung bài viết hay, xuất sắc độc nhất của các bạn học sinh bên trên cả nước. Mời những em cùng tham khảo nhé! 


Kể lại mẩu truyện Rùa và Thỏ - bài bác văn mẫu mã 1

Em đã được học mẩu truyện Rùa với Thỏ. Câu chuyện để lại đến em nhiều bài học. Em vẫn kể lại mẩu truyện này. Em sẽ kể lại mẩu truyện này.

Bạn đang xem: Kể lại câu chuyện rùa và thỏ

Vào một trong những buổi sáng mùa thu tiết trời non mẻ, Rùa ra kho bãi cỏ tập chạy.

Một chú Thỏ đi qua trông thấy mai mỉa châm chọc nói: “Đồ chậm chạp như sên. Mày mà lại cũng đòi tập chạy à?”


Thấy Thỏ nói vậy, Rùa thong thả đáp: “Anh đừng giễu cợt tôi. Anh cùng với tôi demo chạy thi coi ai hơn ai?”

Thỏ vểnh tai lên từ bỏ đắc nói: “Được, được! mi dám chạy thi cùng với tao sao? Ta chấp ngươi một nửa mặt đường đó”.

Rùa không nói gì, biết mình đủng đỉnh nên ráng chạy thật nhanh.

Thỏ nhìn theo mỉm cười, nó nghĩ chưa nên chạy vội, hóng Rùa sát tới đích rồi vẫn chạy. Vắt rồi Thỏ nhởn nhơ nhìn trời, chú ý mây. Thỉnh phảng phất lại nhâm nhi vài ngọn cỏ non, có vẻ khoan khoái lắm.

đột nghĩ mang đến cuộc thi, Thỏ thấy Rùa đã sắp tới đích, cậu ta gặm cổ chạy thục mạng nhưng lại không kịp nữa rồi vị Rùa vẫn tới đích.

Qua mẩu chuyện trên, em nghĩ rằng mong làm được vấn đề gì, dù trở ngại đến đâu giả dụ ta quyết vai trung phong , chuyên cần thì sẽ win lợi. Còn kiêu ngạo, chủ quan thì sẽ bị thất bại.

Xem thêm: Cho Tam Giác Abc Có Ab = 52Cm, Ab = 20Cm, Ac = 48Cm, Cho Tam Giác Ab,Biết Bc=52Cm,Ab=20Cm,Ac=48Cm

*

Kể lại mẩu chuyện Rùa với Thỏ - bài văn mẫu mã 2

Vào một buổi sáng ngày thu tiết trời non mẻ, Rùa ra bến bãi cỏ tập chạy. Một chú Thỏ đi qua trông thấy mỉa mai châm chọc nói: “Đồ chậm rãi như sên. Mày mà cũng đòi tập chạy à?”. Thấy Thỏ nói vậy, Rùa thủng thẳng đáp: “Anh đừng giễu cợt tôi. Anh với tôi test chạy thi xem ai rộng ai?”. Thỏ vểnh tai lên từ bỏ đắc nói: “Được, được! ngươi dám chạy thi với ta sao? Ta chấp mi một nửa mặt đường đó”. Rùa không nói gì, biết mình đủng đỉnh nên gắng sức chạy thiệt nhanh. Còn Thỏ quan sát theo mỉm cười, nó nghĩ: “Ta chưa nên chạy vội, ngóng Rùa gần tới đích ta phóng cũng vừa”. Nỗ lực rồi nó lại nhởn bẩn thỉu nhìn trời, nhìn mây. Thỉnh thoảng lại nhâm nhi vài ngọn cỏ non, dường như khoan khoái lắm. Thốt nhiên nghĩ mang đến cuộc thi, nó thấy Rùa đã sắp tới đây đích, cậu ta cắn cổ chạy thục mạng mà lại không kịp nữa rồi bởi vì Rùa đã tới đích trước nó. Qua mẩu truyện trên, em nghĩ về rằng ao ước làm được việc gì dù trở ngại đến đâu trường hợp ta quyết tâm, siêng năng thì sẽ win lợi. Còn kiêu ngạo, chủ quan thì sẽ bị thất bại.

Kể lại mẩu chuyện Rùa và Thỏ - bài bác văn mẫu mã 3

một buổi sáng ngày thu trời rất đẹp lắm! Tôi ra bờ suối để ngắm sương tan và điểm chổ chính giữa món lá non. Tôi vẫn say mê ngây ngất, bất chợt nhìn xuống bãi cát. Thấy Rùa sẽ tập chạy.

Ôi! Rùa vất vả với cái lưng to kềnh và nặng như đá ấy, tôi mỉm mỉm cười mỉa mai. Đã thay tôi lại báo cáo lớn.

- Rùa đấy ư? Đồ lừ đừ như sên. Ngươi nhưng mà cũng tập chạy à?

- Rùa có vẻ như giận tôi lắm nhưng mà thản nhiên đáp rằng:

- Anh đừng chế giễu tôi! Anh với tôi test chạy thi coi ai hơn?

Tôi vểnh đôi tai lên rồi trả lời:

- Được! Được chứ! Ngươi dám chạy thi với ta sao? Ta chấp ngươi một nửa con đường đó.

Rùa không nói gì thêm. Biết mình lờ đờ nên cốsức nhằm chạy. Thấy Rùa ậm ạch chạy, tôi lại nghĩ rằng:

mang kệ, cứ để nó chạy ngay sát tới đích, ta phóng cũng vừa. Với ý nghĩa sâu sắc điên rồ ấy, tôi nhìn Rùa với cặp đôi mắt xem thường, kiêu hãnh. Nắm rồi, tôi ngao du phía trên đó, ngắm nghía trời mây, trải nghiệm lá non, hái hoa, xua đuổi theo lũ bướm. Tệ sợ hơn nữa, tôi lại ở dưới gốc cây thả hồn theo mây gió. Tôi nghĩ mang lại cảnh bản thân tới đích trước Rùa, được bầy bướm vàng dễ nhìn đến tặng ngay hoa với thán phục. Rùa vẫn xấu hổ vô cùng. Nghĩ mang lại đó tôi lại cười đắc chí. Bỗng dưng tôi nghĩ mang lại cuộc thi, ngửng đầu lên thì thấy Rùa đã sắp tới đích. Tôi chạy bở hơi tai dẫu vậy đâu còn kịp nữa. Rùa sẽ tới đích trước. Tôi thật hổ thẹn. Còn đàn bướm bên bờ sông thì nhìn tôi cùng với vẻ coi thường, coi thường bỉ...

Xem thêm: H2S Để Lâu Trong Không Khí Có Hiện Tượng Gì, Giải Giúp Mình Câu Hỏi Bên Dưới Ạ, Thanks Mn!

Chuyện xảy ra rồi tôi mới tỉnh ngộ. Vị tính trường đoản cú kiêu, tự đắc với hợm hĩnh của bản thân mình nên tôi đang chuốc lấy bài học kinh nghiệm đầu đời thiệt cay đắng. Tính kiên trì, khiêm tổn như Rùa ắt tạo nên sự việc lớn. Và chắc rằng tôi đang học tập những nét xin xắn từ các bạn Rùa ấy.

---/---

Như vậy Top giải thuật đã trình bày dứt bài văn mẫu Kể lại mẩu chuyện Rùa và Thỏ. Hy vọng để giúp ích những em trong quy trình làm bài và ôn luyện thuộc tác phẩm. Chúc các em học giỏi môn Văn!