Khi Đi Trẻ Lúc Về Già

     

có rất nhiều người trong bọn họ biết về bài thơ HỒI HƯƠNG NGẪU THƯ trong phòng thơ Đường theo phe phái Đạo Gia là Hạ Tri Chương. Hạ Tri Chương (659 - 744), là tín đồ Vĩnh Hưng, Việt Châu (nay thuộc huyện Tiêu Sơn, tỉnh tách Giang). Ông đỗ tiến sĩ năm 695, sống và làm cho quan ở đế đô Trường An bên trên 50 năm. Ông là chúng ta vong niên với Thi Tiên Lý Bạch. Hạ Tri Chương tính tình phóng khoáng, thích hợp uống rượu, có tác dụng thơ, thành tích còn nhằm lại 20 bài, trong các số đó có bài Hồi mùi hương ngẫu thư nổi tiếng.

Bạn đang xem: Khi đi trẻ lúc về già

bài bác thơ Hồi hương thơm ngẫu thư được chuyển vào công tác Sách Giáo khoa giành riêng cho các em học sinh phân tích cùng thưởng thức. Đó là bài bác thơ thất ngôn tứ tuyệt, cùng với tứ thơ độc đáo, biểu đạt tình yêu quê nhà ngậm ngùi mà sâu sắc của phòng thơ. Nó hợp với những fan SỐNG CHẬM, với ông đồ bất khuất vẫn ngồi đấy, dù cho nuốm sự hồng trần, xung quanh kia mưa bụi bay. Nỗi nhớ quê nhà thường trình bày qua nỗi sầu của tín đồ xa xứ. Tình quê thể hiện ngay trong khi mới để chân về cho quê nhà. Nhưng có lẽ rằng tình yêu thương quê ngậm ngùi thâm thúy của lớp tín đồ sống chậm đó lại dị ứng với lối sống hiện đại. Đối với những người trẻ, lại là trẻ tuổi thời đại
lộng lẫy vi tính vận tốc này có tác dụng sao hoàn toàn có thể đặt bản thân vào tâm ráng một ông già, một Đại quan liêu theo Lão Trang hồi hương, bội phản bổn quy chân?

*

Phần lớn ai ai cũng nghĩ đây là một bài bác tứ xuất xắc 4 câu. Thực chất nó có 2 bài bác tứ tuyệt. Và bài bác nào cũng đều có cái duyên riêng, loại sâu sắc, độc đáo và khác biệt riêng.

回鄉偶書二首

bài xích 1 其一

thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi

少小離家老大回

hương âm vô cải, mấn mao tồi

鄉音無改鬢毛衰

Nhi đồng tương kiến, bất tương thức

兒童相見不相識

Tiếu vấn: khách tòng hà xứ lai?

笑問客從何處來

bài bác 2. 其二

Ly biệt gia hương thơm tuế nguyệt đa

離別家鄉歲月多

Cận lai nhân sự bán tiêu ma

近來人事半消磨

Duy hữu môn tiền Kính hồ nước thủy

惟有門前鏡湖水

Xuân phong bất cải cựu thời ba

春風不改舊時波

Dịch nghĩa:

1. Rời nhà từ dịp còn trẻ, già mới quay về

Giọng quê ko đổi, dẫu vậy tóc mai đã rụng

trẻ con chạm chán mặt, lạ lẫm biết,

cười cợt hỏi: khách ở chỗ nào đến?

2. Ly biệt quê đơn vị bao mon năm

vừa mới đây người, việc đã tiêu mòn mất một nửa,

Chỉ tất cả nước Kính hồ trước cửa nhà

Gió xuân thổi ko làm chuyển đổi lớp sóng ngày xưa.

Dịch thơ:

1. Lúc đi trẻ, cơ hội về già

Giọng quê ko đổi, tóc đà khác bao

trẻ em nhìn lạ ko chào

Hỏi rằng: khách ở vùng nào lại chơi?

(Phạm Sĩ Vĩ dịch)

2. Ly biệt quê nhà bao tháng năm

Nửa đời mòn mỏi việc triều quan

Phẳng lặng kính vào hồ trước cửa

Sóng xưa lóng lánh dịu màu xuân.

(Thái vinh hoa dịch)

*

Một số lời bình về hai bài bác thơ này:

"Đường thi đại từ bỏ điển" – Giang tô Cổ tịch xuất phiên bản xã, 1990, tr.712 mục "Hồi hương ngẫu thư", viết: “Hai bài thơ này diệu tại vị trí văn chương coi thường khoái, tả fan xa quê lâu ngày về cực kỳ chân thành, tha thiết, không đề xuất vẽ vời, tình thú dào dạt. Nhân sự tiêu mòn, Kính hồ như cũ, cảm khái vô hạn, gửi cả vào thơ, tình sâu vị đượm, thực là tác phẩm tối cao trong thơ thất giỏi đời Đường. Toàn bài 1 và 2 câu cuối bài xích 2 hầu hết được xưa nay truyền tụng là “giai cú”.

Xem thêm: 3 Bài Văn Hãy Tả Và Kể Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Về Mẹ, Kể Lại Một Kỉ Niệm Sâu Sắc Về Mẹ

"Đường đại danh gia thi tuyển" – Hải nam giới xuất phiên bản xã, 1994, tr.67, viết “lâu năm làm cho khách xa quê, cảm khái tuôỉ lớn về lại quê nhà, ngấm thía loại bi hoan của nhân sinh, chân thành, tha thiết động lòng người”.

"Tân dịch Đường thi tam bách thủ", Tam Dân thư điếm. Đài Bắc 2005, tr.468, viết: “Tùy hứng viết ra ý tứ thơ vày việc người sáng tác xa quê thọ năm, già về quê, kẻ ra đời muộn hơn không nhận biết mình, lại điện thoại tư vấn mình là khách mang đến làng, vì vậy trong thơ cảm khái trường đoản cú thương tuổi già…, vị trí hay của bài thơ là bình dị, sáng sủa rõ, dễ cảm, trong thâm tâm ẩn chứa nỗi đau, ngàn năm sau còn giúp động lòng người”

"Trung Hoa thiên cổ danh thiên tân biên", Thượng Hải, Phúc Đán đh xuất phiên bản xã, 2000, tr.37, viết:

“Bài thơ ngữ ngôn phác thực, từ thuật sinh động, đa dạng ý vị nhân tình… nói đến kỹ xảo, tuy ko luyện chữ tự khắc ý, cũng có thể có sự chuẩn bị xếp: thiếu hụt tiểu với lão đại, ly với hồi, hương thơm âm không đổi và tóc mai đã rụng là 3 tổng hợp đối tỉ (…) khiến người ta bao gồm cái cảm sâu sắc về biển cả dâu (thương tang). Nhì câu sau của bài bác lấy từ trong sinh hoạt, là 1 bức tranh tế vi, từ vào sự vật bình thường hóa thành giỏi xướng”

"Cổ thi hải (tập thượng)". Thượng Hải cổ tịch xuất phiên bản xã, 1992, tr. 467–468, viết: bài thơ “thực bao hàm cả ngàn câu vạn lời về cái cảm hứng biển dâu… trẻ con cười hỏi” đã có tác dụng dậy lên trong tim nhà thơ bao nhiêu ý vị về quê…” mẹo nhỏ ngụ bi vu tiếu, ngụ thực vu hỏng (gửi chiếc bi trong mẫu cười, gửi chiếc thực trong dòng hư) sức mạnh nghệ thuật thâm nám trầm, trăm ngàn năm nay không thời nào không làm độc giả động lòng. Hai bài xích này ý cảnh như đạm nhưng nồng”.

Với trung khu thái của một người cũng sắp về quê rồi “nhân sinh dị lão, thiên nan lão”, tôi cũng ước ao giá mình làm được một bài thơ như Hạ Tri Chương để đời.

Đó là một triết lý nhân sinh, triết lý vũ trụ của ông quan lại đại thần đã từng tiến cử Lý Bạch vào triều. Đây là nhà thơ phát ngôn phần lớn cho tứ tưởng của Đạo Gia. Năm 86 tuổi, đủ trải nghiệm cuộc bể dâu

"Thế gian biến cải vũng bắt buộc đồi,

Mặn nhạt, chua cay, lẫn ngọt bùi"

yêu cầu lão họ Hạ hồi hương an bần lạc Đạo. Để biểu hiện cái nhất thể Đời và Đạo ấy trong thơ, cần phải có cả một nghệ thuật ngoài ra không yêu cầu đến thẩm mỹ và nghệ thuật nữa, cần phải có một dồn nén cảm giác vào bên trong những quan tiền sát chọn lọc thiên tài.

Xem thêm: Sưu Tầm Một Số Câu Tục Ngữ Về Giữ Chữ Tín, Uy Tín, Lời Hứa Hay Nhất

Và nhà thơ trường phái Đạo Gia này đã làm được điều đó. Chắc thiên tài đến mấy cũng khó mà đạt tới tầm cỡ thể hiện bằng ngôn ngữ giản dị, rất đạm về Tình nhưng rộng lớn ý tứ. Không có thứ ngôn ngữ nào có thể bình luận. Chỉ có thể ở trong cảnh giới ấy mà Ngộ!

đến hay, nhiều lúc lắm chữ nghĩa, thông làu ghê sử không hẳn đã làm nên thơ. Phải có một khối hệ thống tư tưởng uyên thâm thì sự kiện về quê bình dị, bình thường mới trở nên không bình thường khiến người nào cũng có thể cảm nhận tâm trạng mình trong đó. Cái đặc biệt quan trọng là người nào cũng gặp được quê hương, người nào cũng có một núm hương, vậy quận, thế viên nhằm trở về với bao nhiêu tâm sự… Được trở về, kia cũng đó là nơi niềm hạnh phúc đích thực, là cái đích của việc sống.