Người Ấy Sống Mãi Trong Lòng Tôi Cô Giáo

     
Mỗi người sẽ sở hữu những kí ức riêng biệt về một fan mà cả đời chúng ta không thể quên. Nội dung bài viết dưới đấy là đề số 2 trong nội dung bài viết số 1 Ngữ Văn 8: tín đồ ấy (bạn, thầy, fan thân,...) sống mãi trong thâm tâm tôi. Mời chúng ta tham khảo.

Bạn đang xem: Người ấy sống mãi trong lòng tôi cô giáo


Bài chủng loại 1: Người bạn ấy sinh sống mãi trong tim tôi

Cảm ơn Đan vì đã làm các bạn của tớ. Tớ thấy hết sức vui vì được làm bạn của Đan. Nếu về sau tớ không thể ở lân cận cậu nữa, thì hãy nhớ là tớ đấy nhé! các lần nhìn thấy cành hoa mười giờ kia, cậu nên nhớ ngay mang lại tớ đấy. Cậu hứa hẹn đi!Bài làm

Các các bạn có bạn thân không? chắc chắn là là có. Tôi cũng thế. Tôi cũng có một người đồng bọn thiết, tên An, thân đến hơn cả tôi coi nó như là người thân trong gia đình chứ không thể là một người các bạn nữa. Cố gắng nhưng, hiện thời nó không thể ở ở kề bên tôi nữa, nó đang ở 1 nơi hết sức xa, biện pháp tôi vô cùng xa. Dù nỗ lực nào thì nó vẫn sẽ sống mãi vào tôi.

Tôi cùng An quen biết nhau từ thời điểm năm lớp 8. Lúc đó năm học đã bắt đầu được mấy mon rồi An new chuyển trường đoản cú trong miền nam ra trên đây học, vì ba của An chuyển công tác ra Hà Nội. An được cô xếp ngồi cạnh tôi. Nó là 1 trong cô bé bỏng đặc biệt. Cùng với tôi là thế. Nước domain authority ngăm ngăm của một cô gái miền biển, hai con mắt to thông minh và thú vui thường trực bên trên môi khiến ai gặp mặt cũng bao gồm thiện cảm. Cả tôi cũng thế. An chủ động bắt chuyện cùng với tôi:

- xin chào cậu, tớ là An, hy vọng cậu sẽ giúp đỡ đỡ tớ nhé!

- Ừ, kính chào cậu, tớ là Đan.

Tôi không phải là một trong người túa mở. Thế nhưng tôi cùng An hối hả thân với nhau. Bởi vì nó dữ thế chủ động bắt chuyện, làm cho thân với tôi. Sống thọ này, tôi mới hỏi nó vày sao lại ao ước chơi thuộc tôi. Nó new cười mỉm cười bảo tại hồi đó cơ hội nó lao vào lớp và nói giọng lơ lớ miền Nam, cả lớp ồ lên, chỉ bản thân tôi vẫn tĩnh mịch với vẻ mặt yên tâm như cũ. À, ra nó đùa thân với tôi chỉ vị lẽ ấy. Cũng đơn giản và dễ dàng quá! mà lại cũng chính vì thế mà tôi thấy thích An hơn. Nó thẳng thắn, thật thà với quả thực là đặc biệt quá. Sau một học tập kì, An vượt qua thành đứa học xuất sắc top 5 trong lớp và được thai làm lớp phó học hành phụ trách môn Toán. Nó khôn cùng vui cùng hứa sẽ khao tôi một bữa kem mát lành. Mặc dù thế mọi sản phẩm công nghệ chẳng được như mơ. An phát hiển thị mình mắc bệnh. Không bên dưới một lần An nói với tôi đa số dự cảm của chính nó về tử vong đang đến. Phần đông cơn đau bụng cứ kéo dãn dài khiến nó lo lắng. Tôi giục An đi khám cơ mà nó cứ lần lữa mãi, không chịu đi vì chưng thi cuối năm sắp đến.

Tối hôm ấy, An về nhà, học tập ôn tới tận tối muộn và hầu hết cơn sôi bụng vẫn hành hạ nó. Nó bất tỉnh trên bàn học, may sao mẹ nó vào phòng. Cùng cũng từ ấy, tuy thế tin xấu liên tục đến với tôi và với An. Tác dụng xét nghiệm là ung thư huyết ác tính. Bởi vì nó ngang bướng ko đi khám đề nghị giờ new phát hiện căn bệnh đã ở quy trình muộn mất rồi. Tôi nghe tin mà tuỳ thuộc rụng rời. Mọi thứ như sét đánh ngang tai tôi vậy. Con bé bỏng của tôi, con nhỏ xíu hoạt bát, yêu đời với nụ cười rực rỡ tỏa nắng luôn sở tại trên môi của tôi hiện thời đâu còn nữa. An ở trên giường bệnh, song môi khô khốc, tái nhợt, khuôn mặt xanh xao đầy mệt mỏi mỏi. Nhận ra nó, tôi đã bật khóc. An nghe thấy giờ thút thít, mở góc nhìn tôi, cầm cố gượng nở nụ cười:

- Đan đấy à? Sao lại khóc rồi? Tớ vẫn khỏe khoắn mà, còn cần đi thi nữa chứ. Tớ chỉ nằm ở chỗ này mấy hôm thôi, xong tớ lại về mà.

Tôi quan sát nó bằng hai con mắt đỏ hoe. Lúc nãy gặp bố mẹ nó quanh đó hành lang, phần đông người đưa ra quyết định không mang lại nó biết, cần tôi cũng vào hùa theo nó:

- Ừ, cậu phải nhanh chóng khỏe lại đấy. Tớ sẽ chép bài cho cậu. Yên trung ương đi!

Chúng tôi ngồi rỉ tai với nhau mang lại tận tối. Tôi còn phải về nhà chuẩn bị cho bài học ngày mai đề xuất xin phép về. An nhìn tôi, mỉm cười cợt nói hẹn chạm mặt lại. Các ngày sau đó, ngày làm sao tôi cũng tranh thủ vào cơ sở y tế với An, mang cho nó sách vở, hoa quả, quà tặng ngay và cả những mẩu chuyện về trường lớp, chúng ta bè, thầy cô nữa. Lần nào tôi nhắc chuyện, An cũng chú ý lắng nghe, rồi mỉm cười thật tươi, như thể nó đang được chứng kiến điều này vậy.

Hôm ni là chủ nhật phải tôi đã xin phép phụ huynh ở nghịch với An cả ngày. Đó là 1 ngày trời nắng đẹp. Gió nhẹ hiu hiu thổi. Tôi đẩy dòng xe lăn cho An. Tôi vẫn hay làm nắm nếu khí hậu đẹp. Vì An nói ao ước được phơi nắng, mong mỏi được nhìn ngắm trời mây, nghe giờ đồng hồ chim hót, chứ nó chán cái căn phòng kín mít, toàn hương thơm thuốc sát trùng lắm rồi. Chúng tôi dừng lại mặt chiếc ghế đá. Tôi ngồi đối lập với An cùng hai chúng tôi cùng trò chuyện. Tôi nhắc hết cho An nghe hầu hết lời hỏi han, quan tâm của thầy cô, bạn bè. Người nào cũng mong nó sẽ chóng khỏi và quay trở lại lớp học. Nhưng câu chuyện cứ miên man, miên man. Tôi cứ thao thao bất tốt còn An thì chỉ yên lặng ngồi nghe. Rộng một tháng trở lại đây, nó nhỏ xíu đi trông thấy. Cánh tay, chân bây giờ chỉ còn da quấn xương. Không thấy An nói gì, tôi xong xuôi lại, thấy An đang chú ý nhìn một hoa lá mười tiếng trong chậu cây phía vị trí kia ghế đá. Một cơ hội lâu sau, An bắt đầu nói cùng với tôi:

- Đan à, tớ thấy mình không đúng lắm rồi. Tớ ko khỏe như trước nữa. Gần như cơn nhức đến mỗi khi một dày đặc. Hành hạ và quấy rầy tớ. Tớ thấy bản thân kiệt quệ lắm. Tuy vậy tớ không đủ can đảm nói với ba mẹ, sợ hai người lo. Sao tớ lại vắt này nhỉ? Tớ chẳng thấy mình có thể hiện gì của bệnh lý quái ác ấy cả. Nhưng...

An cứ nói, bởi cái giọng túc tắc như không hẳn kể chuyện của mình vậy. Tôi ngồi nghe mà chần chừ nước mắt sẽ chảy dài trên má từ dịp nào. An của tôi đang nên chịu đựng số đông nỗi đau thật to lớn mà tôi lại quan trọng giúp được gì đến nó. An tảo sang tôi, chỉ tay về phía hoa lá mười giờ trước mặt:

- Đan gồm nhìn thấy bông hoa kia không? Tớ mong mỏi sống y như nó, cứ đến thời hạn ấy là nở, ngừng lại tàn nhưng mà hôm sau vẫn là một đóa hoa xinh đẹp. Tớ ghi nhớ trường, lưu giữ lớp, nhớ chúng ta lắm Đan à. Tớ ý muốn được chạy nhảy, nô chơi như ngày trước, chứ không phải cứ yếu ớt rứa này. Ngay cả đứng lên cùng tự đi tớ cũng không làm được. Tớ ăn hại lắm bắt buộc không Đan?

- ko đâu, con nhỏ nhắn ngốc này. Cậu là đứa mạnh khỏe nhất cơ mà tớ từng chạm mặt đấy.

- Cảm ơn Đan bởi đã làm chúng ta của tớ. Tớ thấy vô cùng vui vì được thiết kế bạn của Đan. Nếu trong tương lai tớ không hề ở lân cận cậu nữa, thì nhớ rằng tớ đấy nhé! các lần nhìn thấy bông hoa mười giờ đồng hồ kia, cậu đề xuất nhớ ngay đến tớ đấy. Cậu hứa hẹn đi!

- Tớ hứa!

Và đó cũng là lời hứa cuối cùng của tôi với An. 1 tuần sau thì An mất. Khi ấy tôi đang ở bên trên lớp, tham gia kì thi cuối năm. Về nhà nhận thấy tin, tôi lao như cất cánh sang nhà nó, mà lại tôi ko được gặp mặt nó lần cuối. Tôi đã nỗ lực không khóc nhưng lại khi thấy được tấm ảnh thờ của An, tôi đã bật khóc nức nở. Tôi chưa lúc nào thấy tiếc nuối và bi thảm đến như thế. An của tôi đã không còn nữa rồi. An của tôi đang đi vào một nơi xa lắm rồi. Đứa đồng bọn nhất của tôi, con nhỏ bé với làn domain authority ngăm ngăm, hai con mắt to tròn với nụ cười luôn luôn thường trực trên môi hiện giờ chỉ còn là một kí ức vào tôi nhưng mà thôi....

Gió lay dịu trên đóa hoa mười giờ đỏ rực. Tôi đang ngồi bên khung cửa sổ đầy nắng, ngắm nhìn bông hoa mười giờ cùng nhớ đến An - con bé với làn domain authority ngăm ngăm, đôi mắt to tròn và niềm vui thường trực trên môi của tôi.

 

Bài chủng loại 2: người mẹ sẽ sinh sống mãi trong tim tôi

Tôi chứa tiếng khóc sinh ra với tất cả niềm hy vọng của mẹ. Bà bầu sẵng sàng chịu đựng nhục bởi vì những lời xúc xiểm, nặng vơi của bên chồng chỉ vì tía tôi với tôi. Người mẹ tôi là gắng đấy. Chỉ đảm nhận một mình, chẳng khi nào hé một lời than với ai. Bài làm

Ba mẹ tôi có tất cả ba bạn con cùng tôi là phụ nữ đầu lòng. Tôi rất khác ba, cũng rất khác cả bà bầu nhưng tôi được thừa kế tính cách cố chấp từ cha và nhẫn nhịn từ mẹ. 

Tôi được sinh ra trong yếu tố hoàn cảnh khá chật vật. Mái ấm gia đình bên nước ngoài thì túng bấn nhưng là một mái ấm gia đình có giờ về gia giáo. Bên nội tuy hơi giả dẫu vậy có quan niệm cho bé tự lập sớm.Thuở mới lấy nhau, ba bà bầu tôi chưa tồn tại của ăn của nhằm như bây giờ. Cuộc sống đời thường khá vất vả. Ba tôi một ngày dài đi làm, về tới đơn vị là sẽ mệt nhoài. Bà mẹ tôi cũng chẳng hơn. Vừa đi làm vừa bắt buộc làm dâu, cuộc sống đời thường khó khăn trăm bề. Mặt nội tôi gốc Hoa nên gồm có quy định hà khắc mà phần đa ai có tác dụng dâu tín đồ Hoa mới hiểu hết. Lúc ấy,cả một đại gia đình con, dâu hầu hết ở phổ biến một nhà. Khi đó tôi còn bé dại nhưng cũng phần nào gọi được hồ hết nhọc nhằn đau đớn mà mẹ tôi đã trải qua.

Hàng ngày, bà bầu tôi cho hãng từ thời điểm năm giờ sáng sủa và có tác dụng suốt đến tứ giờ chiều. Về mang đến nhà lại liên tiếp quần quật với công việc gia đình. Tuy nhiên ông bà tôi có nhiều nàng dâu, mọi người luân phiên làm việc nhà tuy vậy cũng không tránh khỏi gần như đụng va hằng ngày. Gia đình tôi có thói quen ăn uống cơm chiều vào tầm khoảng năm giờ, cũng là lúc mọi tín đồ vừa đi làm việc về. Người mẹ tôi tất cả bệnh đau dạ dày bắt buộc hồi chưa lập gia đình, chị em ở nhà hay được sử dụng cơm sớm lúc bốn giờ chiều. Nhưng lúc trở về nhà chồng, theo hủ tục của fan Hoa con dâu ko được ăn chung với tất cả người. Chị em tôi cần đứng ở bên cạnh ông bà để chờ bươi cơm, rót nước, đem tăm…

Đến khi bà bầu tôi gắng được chén cơm thì thân thể đã stress rã rời. Nhiều lúc mẹ cầm đĩa cơm mà âm thầm lặng lẽ khóc thầm. Đã vậy còn nên gánh chịu gần như lời nặng trĩu nhẹ của những cô em chồng. Thế mà bà mẹ tôi vẫn không than thở một lời với bố tôi. Vì bà mẹ biết rằng tía tôi đã và đang vất vả nhiều. Đến khi với thai tôi thì mẹ tôi lại càng nặng nề hơn. Tuy nhiên thai nghén nhưng bà bầu vẫn phải vâng lệnh theo phép tắc giờ giấc mặt chồng, vẫn phải thao tác nhà ko ngơi nghỉ. Cho nên mẹ tôi ngày càng trở nên bé gò, xanh xao. Có những lúc mẹ bị đợt đau dạ dày quấy rầy ,chịu ko nổi, bà bầu phải lén qua đơn vị ngoại ăn nhờ. Nhiều lúc tủi thân mà chị em chẳng biết mếu máo với ai!“ Xuất giá bán tòng phu" mà, biết làm sao được. 

Tôi cất tiếng khóc ra đời với toàn bộ niềm hy vọng của mẹ. Bà mẹ sẵng sàng chịu đựng nhục bởi những lời xúc xiểm, nặng vơi của bên ông chồng chỉ vì ba tôi cùng tôi. Bà mẹ tôi là nạm đấy. Chỉ đảm trách một mình, chẳng lúc nào hé một lời than với ai. 

Rồi tôi được mấy mon tuổi, fan tôi siêu yếu. Năm ấy, tôi suýt chết vì chưng một trận bệnh. Ông bà nội tôi nhất quyết không cho dẫn vào bệnh viện. Tôi được đưa đến bác sĩ tứ nhưng vẫn ko hết. Quan sát tôi ở thiêm thiếp mà chị em tôi ứa nước mắt. Sau cùng, vày quá yêu thương con người mẹ tôi bất chấp tất tả gửi tôi vào dịch viện. Tôi phía bên trong phòng hồi sức năm ngày là năm ngày mẹ tôi sinh sống trong rẻ thỏm, lo âu. Rồi tôi hồi phục, người mẹ tôi càng trở yêu cầu xanh xao hơn...

Tôi to lên vào nhọc nhằn tủi nhục của mẹ, nỗi vất vả của ba. Cùng rồi sự chăm chỉ của tía tôi cũng khá được đền đáp. Ba tôi đã thành công trong ngành giấy. Ông ban đầu dọn ra riêng. Tưởng rằng chị em tôi sẽ có những ngày thư thả. Nhưng, cha tôi càng thành công bao nhiêu, người mẹ tôi lại càng vất vả bấy nhiêu. Vấn đề nội trợ vừa lo xong xuôi thì chuyển sang phụ xử lý việc của công ty… trong những khi mẹ vất vả như thế, các chú tôi lại ban đầu sanh tật, ham nghịch cờ bạc,rượu chè, rồi thiếu nợ, cần vay mượn, cầm cố đồ đạc. Tía tôi yêu cầu gánh vác, trả rứa cho em. Thấy vậy, các lần người mẹ tôi đựng tiếng khuyên can, chẳng phần đa không nghe, chúng ta còn bự tiếng nhục mạ với tỏ thái độ coi hay mẹ. Những lần tôi hỏi bà bầu tôi : “ người mẹ có ghét bên nội con không ?”. Người mẹ tôi ngùi ngùi :” Tủi lắm nhỏ à. Cơ mà nào có ai hiểu mang đến mình”...

Năm tôi tám tuổi, em thứ hai tôi chào đời, sự nghiệp của tía tôi càng phân phát triển, bà mẹ tôi bao gồm phần nhẹ nhàng hơn. Đứa em tôi được xem như châu báu. Tôi ban đầu có số đông ý nghĩ ganh ghét em mình. Tôi trở yêu cầu lười học, đắm say chơi đề nghị từ hạng tốt nhất tôi rớt xuống hạng tư. Rồi lần trước tiên trong đời tôi dám đánh bạn mình. Cứ nghĩ chị em tôi sẽ trừng phạt vì những gì tôi khiến ra. Nhưng không, bà bầu tôi chỉ âm thầm nhìn tôi, rồi bà bầu kể đến tôi nghe về cuộc đời mẹ : “ ... Mẹ buồn bã nhiều chỉ muốn con cái hạnh phúc. Không ý muốn gì con trả ơn chỉ mong con có thể tự có tác dụng chính phiên bản thân con niềm hạnh phúc là bà mẹ cũng niềm hạnh phúc rồi”. Thiệt ra, lúc đó tôi chẳng hiểu hết đông đảo điều chị em nói, nhưng lại nhìn số đông giọt nước đôi mắt của mẹ, tôi vẫn tự nhủ thầm không để bà mẹ phải bi ai khổ bởi vì mình. Với tôi đã biến đổi nhiều từ dạo đó.

Đức em út tôi thành lập và hoạt động trong nụ cười của cả gia đình, một nhỏ nhắn trai thiệt bụ bẫm. Với vai trò chị cả, tôi đề xuất gánh vác nhiệm vụ làm gương. Nhiều lúc tôi cảm thấy bi thương vì ba bà bầu tôi dần dần xa tôi để lo các bước kinh doanh và âu yếm hai đứa em các hơn. Mọi xung bỗng nhiên giữa tía và chị em xảy ra tiếp tục hơn...Tôi trở nên lặng lẽ và xa giải pháp mẹ. Khỏang giải pháp ấy ngày càng xa hơn, rộng hơn. Tôi không hề muốn trung khu sự với mẹ, tới trường về là tôi rút vào chống nghe nhạc, học bài. Cho tới một ngày... Một ngày tôi chợt nhận thấy tóc chị em tôi sẽ có vô số sợi bạc. Người mẹ tôi già đi các quá! Trời ơi, tôi mới thảng thốt hốt nhiên nhớ rằng chỉ từ ba mon nữa là mình không còn ở bên chị em nữa, không thể được chị em tận tay âu yếm như ngày nào, ko được ăn những món ăn không còn xa lạ do bà mẹ nấu. Tôi phải bắt đầu cuộc sinh sống tự lập nơi tổ quốc Anh xa xôi, cô độc không một tín đồ thân. Lúc này tôi mới nhận biết rằng bà mẹ tôi đã hy sinh cho tôi vượt nhiều, với tôi cảm giác mình gồm lỗi với người mẹ . Tôi từ bỏ trách mình lý do từ trước cho giờ tôi ko nói một lời xin lỗi mẹ, dù chỉ một lần? mẹ tôi tất cả nói : “Nếu nhỏ đi mẹ sẽ không khóc" tuy nhiên tôi hiểu được khi tôi đi rồi thì những dòng nước đôi mắt của người mẹ lại tuôn rơi như ngày nào còn làm dâu ở trong nhà nội … 

Mẹ tôi là nỗ lực đấy. Nếu tất cả ai hỏi về mẹ, tôi đang hãnh diện trả lời rằng : chị em … 

…là người bạn thứ nhất của tôi 

…là tín đồ cho tôi tình yêu trọn vẹn cùng tinh khiết cơ mà tôi vẫn không lúc nào nhận được trường đoản cú ai khác

…là fan thầy thứ nhất của con

…là fan nhất quyết nói rằng con rất đẹp biết bao dẫu rằng bé chẳng bởi ai 

…là fan dẫn dắt tôi chú ý ra cố gắng giới.

…là người luôn luôn yêu yêu quý tôi và yêu vô điều kiện 

…là mẫu người tuyệt đối hoàn hảo nhất trong cuộc sống tôi 

…là người chuẩn bị sẵn sàng hy sinh và thứ tha vớ cả 

…là bạn không khi nào đói lúc tôi chưa no 

…là fan không khi nào ấm lúc tôi đã lạnh 

…là người không một ai có thế sửa chữa được 

…là fan … 

Và hiện giờ tôi chỉ mong nói với bà mẹ tôi rằng : “Nhớ năm nào bé cũng tặng mẹ một món quà nhân ngày 8-3 nhưng năm nay con không tồn tại gì tặng kèm mẹ cả vì nhỏ biết rằng đầy đủ món kim cương mà bé đem khuyến mãi ấy không phải do thiết yếu con tạo thành ra, nhỏ biết rằng bao gồm con mới là món vàng quý nhất của mẹ.

Bài chủng loại 3: Ngoại đã sống mãi trong tâm địa tôi

Tôi cất tiếng khóc chào đời với tất cả niềm hy vọng của mẹ. Bà mẹ sẵng sàng chịu nhục vì chưng những lời xúc xiểm, nặng vơi của bên ck chỉ vì cha tôi với tôi. Mẹ tôi là nắm đấy. Chỉ đảm đang một mình, chẳng lúc nào hé một lời than cùng với ai. Bài làm

Hẳn trong tất cả chúng ta, ai cũng giữ cho mình phần đa hình hình ảnh những kỉ niệm đẹp của một người nào kia trong sâu thẳm trái tim. Cùng tôi cũng vậy, dành tất cả trái tim mình, tôi tương khắc sâu hình hình ảnh đáng kính người mà tôi yêu thương duy nhất trong đại gia đình thân yêu thương của tôi- ông ngoại.

Ngoại tôi giờ đã đi được thật xa, rất nhiều sâu thẳm vào trái tim tôi, hình ảnh ông không lúc nào phai nhạt. 1 người đàn ông rất đẹp lão với vóc dáng thon và hai con mắt sâu, cái cửa sổ tâm hồn đượm bi hùng nhưng tràn đầy sức sống. Đằng sau hai con mắt đó là bao nỗi nhọc nhằn, toan lo mà số đông vết nhăn chứng tỏ đã hằn sâu mặt khóe mắt. Nhìn vào khuôn mặt với làn domain authority ngăm ngăm của ông, có lẽ rằng điều trông rất nổi bật nhất chính là đôi môi rộng cùng hàm răng trắng những tuy tuổi đã cao. Bằng chính đôi môi này ông đã giành cho lũ cháu trẻ công ty chúng tôi những nụ hôn ấm áp, cùng cũng do vì bàn tay chai sận, thô ráp này đã từng có lần nhiều đêm vỗ về mang đến tôi ngủ, các đêm nhọc nhằn quan tâm tôi khi nhỏ xíu mà không tồn tại ba mẹ bên cạnh. Ngoại tôi vóc dáng không đảm bảo lớn, vạm vỡ tựa như những người lũ ông khác bởi bao lo toan, vất vả không còn làm ông tôi còn cường tráng như thời còn trai trẻ. Cho dù đã già dẫu vậy ngoại tôi không tồn tại thậm chí mang lại một gai tóc bạc đãi nào ,mái tóc cứ đen như vậy mãi. Ngoại giản dị và đơn giản lắm, 1 bữa ăn đạm bạc bẽo với vài ba món, cũng chỉ diện bộ xống áo kaki màu sắc xám đã cũ và vẫn đôi dép quai hậu màu đen mà bà ngoại tôi vẫn kể rằng nó sẽ theo ông từ thời còn kháng chiến.

Xem thêm: Mức Ăn Của Trẻ Sơ Sinh Theo Tuổi Và Cân Nặng, Lượng Ăn Của Trẻ Sơ Sinh Bao Nhiêu Là Phù Hợp

Ngoại tôi tính tình hiền đức lành, nhân hậu. Mẫu đức tính cần mẫn làm lụng ấy không thời gian nào làm ông rất có thể nghỉ tay. Bà ngoại tôi luôn luôn nói rằng: "Ông là người ông xã tốt nhất nhưng hơi độc đoán!" có lẽ rằng bà ngoại tôi nói đúng, tuy nhiên tôi tin chắc rằng chính vì sự độc đoán của mình, ông tôi sẽ nuôi nấng 10 đứa con nên người, ai cũng ngoan ngoãn, cũng học hành đến nơi cho chốn. Mặc dù vậy, ông ngoại chưa khi nào dành sự độc đoán của chính bản thân mình cho bạn hữu cháu chung tôi. Ông luôn dành cho công ty chúng tôi sự thân thương vô bờ bến trong từng hành động dịu dàng, từng khẩu ca tràn ngập tiếng cười cợt nhưng phía sau là cả những bài học bổ ích.

Với ông tôi có khá nhiều kỉ niệm mà có lẽ rằng rằng suốt cuộc sống này, không bao giờ tôi hoàn toàn có thể quên được. Biết từng nào kỉ niệm tự thời thơ ấu được ông bồng bế, yêu thương chiều, được ông hát ru, được ngồi trên các chiếc xe đẩy ông làm,... Toàn bộ tuy giờ vẫn vào trong dĩ vãng.

Có 1 kỉ niệm mà tôi lưu giữ như in, không còn quên mặc dù chỉ là 1 giây phút bé nhỏ về ngày hôm đó. 1 buổi sáng, ông sẽ đạp mẫu xe quen thuộc của mình để trên nhà đón tôi, 1 sáng sớm mai thật vui và ngập cả tiếng cười. Cả buổi tối đêm trước, ông vẫn ngồi hì hục, làm cho không ngơi tay cho kết thúc chiếc ghế nhỏ trên xe đạp điện cho tôi. Dịp ông lên nhà, tôi vẫn vẫn đang còn ngủ, tuy thế không chính vì thế nhưng ông đánh thức tôi dậy, ông ngồi ngắm tôi ngủ và còn hát ru tôi ngủ nữa. Nghe giờ đồng hồ hát của ông, tôi cấp choàng mình tỉnh dậy.

- con cháu gái cưng của ông ko ngủ nữa à? - Giọng ông dịu dàng

- Dạ không. Để Đen dậy rồi ông nước ngoài chở Đen đi dạo nha!

Ông khẽ gật đầu. Ông đã tự mình cầm cái bàn chải để tiến công răng mang đến tôi, lau mặt đến tôi. Ông vẫn đèo tôi bằng chiếc xe đạp điện cũ nhưng vs nơi ngồi new hơn. Với tôi tin chắc hẳn rằng, tôi sẽ tiến hành chơi 1 mặt hàng chơi bắt đầu do ông new tìm ra. Với quả thật vậy, đối với tất cả những anh chị họ của tôi nữa. Chơi cả ngày tôi cũng thấm mệt, sau thời điểm được ông đến ăn, tôi ngã lăn vào giấc ngủ. Ông còn mắng các cả nhà vì làm ồn không cho tôi ngủ. Tối người mẹ xuống chuyển tôi về nhà cơ mà tôi vẫn ao ước ở lại bên ông. Chị em mắng tôi một trận. Không hiểu nhiều sao 2 sản phẩm nước đôi mắt cứ lăn dài ra mãi trên gương mặt của 1 gửi trẻ lúc ấy như tôi. Tôi ôm chầm lấy ông vì tôi biết nạm nào ông cũng sẽ bênh vực tôi. Ông bế xốc tôi lên và nói cùng với mẹ:

- buổi tối nay con để cháu ở lại ngủ với ông.

Và cầm là bà mẹ về nhà. Tôi sung sướng vô cùng. Từng ngày lớn lên bên ông, cả tuổi thơ của mình như chứa chan trong hạnh phúc.

Vậy mà....

Ngày hôm đó, cả thế giới quanh tôi như sụp đổ khi ba trở về, đưa tin ngoại mất. Tôi sững sờ, ngồi sụp xuống khu đất như1 nhỏ búp bê vô hồn. Ông luôn luôn là người yêu mến tôi tốt nhất trên đời, là người luôn luôn che chở, nuông chiều tôi. Vậy cơ mà ông mãi ra đi, để lại trong tôi sự đơn độc và đau khổ. Tưởng như khi ấy, tôi đã bắt buộc khóc cạn cả nước mắt, bao bọc như không còn một ai bên cạnh. Tôi quan trọng tin và cũng không lúc nào muốn tin kể từ nay tôi không được nghe ông nói chuyện, không được nghe giờ ông vỗ về, k được ông chở trên chiếc xe đạp điện cũ, không có bất kì ai đi thân mưa chỉ nhằm mang đến tôi chiếc áo khoác khi nhằm quên áo mưa ở nhà và cũng không hề được ông ôm vào lòng ru ngủ nữa,...

Hôm nay đã sắp đến ngày giỗ ngoại, vậy mà 10 năm sẽ trôi qua. Từ sau ngày ngoại mất, tôi chẳng thể nào ngủ được, tối nào nhớ cho ngoại, đông đảo hạt trộn lê mỏng manh manh cứ cố vỡ òa bên trên mí mắt. Nhưng lại thật sự, dẫu có như thế nào, tôi vẫn phải đứng dậy như lời khuyên của ngoại: "Dù trong tương lai ngoại không bao giờ còn mặt cháu gái cưng của ngoại nữa thì mọi khi vấp ngã phải biết tự mình đứng dậy, buộc phải trở thành 1 con fan tốt, lúc nào thì cũng phải vui vẻ, mỉm mỉm cười trước cuộc sống"

Tôi vẫn mãi nhớ lời dạy dỗ của ngoại cùng không bao giờ quên được hình hình ảnh đáng kính của nggoại tôi, người luôn yêu thương và đậy chở, cưng chiều tôi trong veo cuộc đời. "Con sẽ luôn luôn nhớ hầu hết lời dạy đầy chân thành và ý nghĩa của ngoại, lưu giữ mãi những mẩu truyện và cả kho ca dao châm ngôn chẳng lúc nào vơi cạn của ngoại nhỏ và đã luôn làm theo lời ngoại dạy. Nước ngoài ơi! Đứa cháu gái ngoan hiền khô của nước ngoài yêu ngoại các lắm!" Nếu giờ đây có riêng đến mình 1 điểm ước tôi sẽ cầu mình có thời hạn bên ngoại để nói câu nói ấy, nhằm hôn lên khuôn mặt ngoại, để xáo tung bao nỗi nhọc nhằn trong cuộc sống mà ngoại tôi- người lũ ông tôi yêu thương thương duy nhất đã cần trải qua.

Bài mẫu 4: Ông nội vẫn sống mãi trong tâm tôi

Đứa trẻ nào thì cũng cần phải có một cục cưng hộ mệnh, tín đồ sẽ luôn ở bên để xua đi nỗi sợ hãi và an ủi khi cần thiết hay khích lệ trong khi khó khăn. Đối cùng với tôi thì cục cưng đó chính là ông. Tuy rằng ông ko trẻ với đẹp giống như những thiên thần nhưng mà tôi liên tiếp được nghe nói tới trong các câu chuyện cổ nhưng mà ông luôn luôn biết giải pháp làm tôi vui và hướng trung ương hồn còn non nớt của tớ tới loại thiện, đối với tôi cũng thế cũng đang là vượt đủ.Bài làm

Cứ mỗi khi Tết đến, xuân về là cả nhà tôi người nào cũng háo hức chuẩn bị về quê. Vấn đề trở về ngôi nhà nhỏ tuổi với miếng vườn rộng của bà và được nghe đều lời hỏi thăm niềm nở của cô, dì, chú, bác luôn làm tôi có cảm giác ấm áp và hạnh phúc. Nhưng mà cũng chủ yếu những lúc đoàn tụ gia đình êm ấm ấy là thời gian tôi lưu giữ ông những nhất.Ông tôi đã không còn được hơn ba năm nhưng mà tôi vẫn ghi nhớ như in hình ảnh của ông. Ông có vóc tín đồ cao, dáng vẻ đi khỏe mạnh và đôi bàn tay rắn rỏi. Đôi đôi mắt ông tuy không thể tinh cấp tốc như hồi còn trong quân ngũ nữa, tuy vậy qua hai con mắt ấy tôi vẫn có thể thấy được tình yêu con, thương cháu vô bờ bến. Tuy vậy điều tôi thích hợp nhất sống ông là cỗ râu xoăn bạc trắng nhưng hồi nhỏ tuổi tôi thường chũm vuốt mang lại thẳng. Mỗi lần như vậy ông chỉ mỉm cười như mong muốn nói: “Cháu ông vẫn còn bé bỏng quá”.

Đứa trẻ nào thì cũng cần phải tất cả một thiên thần hộ mệnh, fan sẽ luôn ở mặt để xua đi nỗi sợ hãi và an ủi khi quan trọng hay khích lệ trong lúc khó khăn. Đối với tôi thì thiên thần đó đó là ông. Tuy rằng ông không trẻ và đẹp tựa như các thiên thần mà tôi thường xuyên được nghe nói tới trong các câu chuyện cổ nhưng ông luôn luôn biết giải pháp làm tôi vui với hướng vai trung phong hồn còn non nớt của tớ tới mẫu thiện, so với tôi cũng thế cũng sẽ là vượt đủ.Từ khi tôi còn nhỏ, phụ huynh thường bận công tác xa buộc phải ông là bạn thường quan tâm tôi. Các đêm tôi khóc nức nở vị nhớ mẹ, ông ôm tôi vào lòng, kể mang đến tôi nghe những mẩu chuyện cổ tích bằng chất giọng Huế vơi nhàng cùng đầm ấm. Tôi vô cùng thích giọng nói của ông, nó trầm và nóng đến kì lạ. Vậy nên ngay khi ông bước đầu kể chuyện tôi đang cảm thấy ấm áp vô cùng. Những lúc tôi bửa đau, ông thường xuyên đỡ tôi dậy, xoa xoa vào địa điểm đau rồi ôn tồn bảo: “Cháu quan sát này, địa điểm xước này chỉ mấy hôm nữa sẽ khỏi thôi nhưng tiếp đến cháu sẽ có thể bước đi đứng ung dung hơn nhằm khỏi ngã”. Và chính xác là như thay thật, sau mỗi lần ngã là một trong những lần tôi rút kinh nghiệm đế không tái diễn sai lầm.Khi tôi vào lớp 1, ông khuyến mãi ngay tôi bé lật đật. Ông bảo bé lật đật luôn luôn biết đứng dậy sau khoản thời gian ngã với ông ao ước tôi cũng có phẩm chất đó. Vơi nhàng, từng chút một ông đã đến tôi những bài học đường đời thứ nhất để có tác dụng hành trang mang đến mai sau.Lúc tôi to hơn một chút nữa, tôi đã nhận thức được nhiều hơn về tầm đặc biệt của bài toán học. Tôi hay bắt ông ngồi hàng tiếng đồng hồ nghe tôi đọc những bài khóa giờ đồng hồ Pháp. Mặc dù ông thậm chí còn chẳng khác nhau được nhì từ “tôi” với “anh” của thiết bị tiếng lạ lẫm đó mà lại ôngNhững bữa sau đó, tôi bất đầu tới trường bằng xe buýt. Tôi dậy thiệt sớm để đi bộ ra bến xe đầu phố. Mặc dù không còn được thức dậy muộn như xưa tuy thế tôi không thây buồn mà lại rất háo hức. Buổi sáng ngày thu thật vào lành, đuối mẻ. Khung trời trong xanh, mây white từng đám nối đuôi nhau chậm trôi cực kỳ êm đềm. Ngày tiết trời vẫn sang thu nhưng vẫn tồn tại vương lại bên trên tán lá xanh úa vàng phần nhiều đốm nắng nhỏ dại bé, tinh nghịch và thật êm dịu. Bến xe đông người, tôi thấy toàn các anh chị em cấp III đứng nói chuyện với nhau vô cùng rôm rả, khuôn mặt ai cũng đều tươi như hoa, sáng sủa láng khiến tôi thấy mình thật đơn lẻ và tủi thân. Khoác dù không một ai làm gì giỏi trêu chọc tôi mà lại tôi vẫn cảm giác rất lạ lẫm và còn ngượng nữa. Tôi ko dám vùng dậy trên mà lại cứ nấp đằng sau cái cột điện cùng mấy fan lớn nghỉ ngơi phía trước. Trường đoản cú xa, xe pháo số 16 đi tới mỗi lúc càng gần tôi hơn. Tôi hồi hộp, nóng lòng chờ đợi mặc dù chỉ từ vài giây nữa là tôi được bước tới xe. Lần thứ nhất đi lên xe buýt, tôi hít thở thật sau, lấy rất là mình cách lên. Cái xe mà rất nhiều ngày tôi bắt gặp thật khác so cùng với hôm nay. Lần trước nó đã xả khói vào phương diện tôi. Thật là xứng đáng ghét! Nhưng lúc này trông nó thật đẹp nhất và cánh cửa xe mở to mang đến mọi bạn lên như đón rước tôi vậy, tôi cảm thấy hầu như thứ thật là kì lạ. Chắc rằng là bởi vì hôm đó là ngày thứ nhất tôi tự tới trường bằng xe buýt. Phần lớn tưởng tôi sẽ ngồi sau xe cha mẹ cho mang lại hết cung cấp II, ai ngờ tôi rất có thể tự mình đi học bằng xe cộ buýt. Vậy là tôi đã thành công được thiết yếu mình.Ngày lại ngày trôi qua, tôi luôn cô nỗ lực dậy thật sớm để tới trường cho kịp chuyến xe. Bao hàm hôm tôi còn dường chỗ cho những người già cùng em nhỏ dại mặc cho dù tôi đứng khôn xiết mỏi chân. Vì vậy là tôi đã làm cho được những câu hỏi có ích, sẽ biết nghĩ về đến bạn khác xung quanh tôi. Hồi trước, tôi tưởng rằng đi xe pháo buýt chỉ gồm những tiện ích đơn thuần cho mình nhưng trong tương lai tôi đã hiểu rằng tôi vẫn giúp cha mẹ mình sút vất vả. Cha mẹ mệt nhọc đi làm, nuôi mái ấm gia đình thì cũng có lúc nghỉ ngơi. Ví như tôi tự đi bộ ra bến để đi xe pháo thì bố mẹ cũng chưa hẳn dậy sớm chuyển tôi đi học. đọc được sự vất vả của cha mẹ, tôi càng thêm yêu và biết ơn bố mẹ hơn bao giờ hết. Đi xe buýt cũng góp tôi gồm thêm nhiều đồng đội hơn, tôi quen thuộc được nhiều bạn mới và học được sống họ nhiều đức tính tốt. Tôi mê thích được thấy được khuôn khía cạnh Hồng luôn luôn mỉm cười, tôi “hợp” chiếc tính hài hướcvẫn khen tôi gồm giọng đọc hay và gồm năng khiếu. Phần đa lời đụng viên, khích lệ ấy thực thụ rất quan trọng đối với một đứa trẻ, các lần nghe những lời nói ân bắt buộc ấy tôi lại cảm thấy rất vui và tôi biết rằng mình không solo độc. Ngay cả khi tôi đập mấy cái chén trong nhà để đưa mảnh sành nghịch hay khi tôi phạm lỗi ngơi nghỉ lớp phải làm phiên bản kiểm điểm, ông ko trách mà chỉ nhìn vào mắt mà lại bảo: “Cháu tất cả thấy mình gồm lỗi không?”. Chỉ vì vậy thôi nhưng lại tôi lại cảm xúc rất bi đát và hối hận lỗi vày tôi biết tôi đã khiến cho ông thất vọng.Những năm sau đó, cha mẹ tôi được chuyển công tác làm việc về gần nhà, ông tôi cũng đã già và yếu nên không lên thăm tôi được. Tôi thì quá bận rộn với việc học và hàng trăm kế hoạch khác nên cũng không thể thời gian ghi nhớ tới ông, thậm chí cũng không gọi điện thoại cảm ứng cho ông. Đến lúc tôi theo luồng thông tin có sẵn là ông đã không còn thì thời gian đó tôi mới chợt nhận ra rằng ông thân cận với tôi biết bao, rằng bao xưa nay tôi đang vô tình vứt rơi vị “thiên thần già” của mình...Tôi cũng đã khóc, đã và đang buồn và đặc biệt hơn là đã biết trở nên nỗi bi thương thành cồn lực khiến tôi sống giỏi hơn bởi vì tôi biết ông vẫn làm việc ngay đây, trong trái tim tôi, để nói tôi bí quyết đứng dậy sau khoản thời gian ngã.

Bài chủng loại 5: thầy giáo sẽ sống mãi trong lòng tôi

Cô luôn luôn bao dung cho số đông lỗi lầm của chúng tôi. Khi chúng ta nào trong lớp phạm không đúng lầm, cô vơi nhàng cảnh báo chứ không la mắng trách phân phát gì. Nhưng bởi vậy càng khiến chúng tôi quyết trung khu sửa sai với ngoan ngoãn hơn. Công ty chúng tôi không mong muốn cô ai oán mà từng lần shop chúng tôi mắc lỗi, ánh nhìn cô lại bi lụy rười rượi.Bài làm

Một mùa xuân nữa lại về, trong form cảnh nhộn nhịp ồn ào ngoài kia, lớp shop chúng tôi lại che phủ một bầu không khí ưu thương. Chúng tôi lặng người ngắm nhìn bức ảnh cô giáo nhà nhiệm lớp 6 đang mỉm cười. Cô - tín đồ sống mãi trong tâm tôi vẫn rời xa thế gian này mãi mãi.

Trong hoài niệm thân thương, các kỉ niệm về cô bỗng dưng ùa về. Tháng 8 năm ấy, cô là người thứ nhất dang tay đón shop chúng tôi vào mái ngôi trường trung học các đại lý này. Cô có một cái tên hết sức hay, Thu Hiền. Các thầy cô trong trường nói tên của cô cũng giống như tính cách cô vậy, dịu dàng êm ả và ấm áp, nhân hậu lành. Lớp học trò như thế nào cũng yêu mến cô. Cửa hàng chúng tôi đã đổi thay lớp đồ vật hai mươi lăm nhưng mà cô công ty nhiệm. Cô vào trường gần cha mươi năm, tuổi của cô ý lúc đó đã mất trẻ nữa.Tôi vẫn ghi nhớ hình ảnh lần đầu tiên chạm mặt cô. Vào tà áo nhiều năm màu tím thanh lịch, mái đầu của tuổi quá bốn mươi sẽ điểm thêm vài sợi bạc, cô mỉm cười hiền hậu với bọn chúng tôi. Chất giọng ấm áp, truyền cảm của cô ý như trấn an từng trung tâm hồn vẫn bỡ ngỡ, hại hãi. Công ty chúng tôi nhanh chóng hòa nhập môi trường xung quanh mới bên dưới sự quan tâm, lý giải của cô. Cô dạy Toán, nhưng chổ chính giữa hồn lại nhạy bén cảm, tâm lý như một giáo viên dạy văn.

Những bài xích giảng của cô chưa khi nào khiến cửa hàng chúng tôi chán nản. Đứa làm sao đứa ấy dều háo hức mong chờ đến tiết Toán để được gặp cô. Tiếng sinh hoạt cuối tuần cũng nhao nhao hỏi cô đủ sản phẩm chuyện bên trên đời, đòi nghe câu chuyện về cuộc đời cô cùng muôn vàn trang bị khác. Cô không khước từ những yêu cầu thơ ngây này mà luôn từ tốn giải đáp. Cô nhắc cho chúng tôi nghe không hề ít câu chuyện. Đó là những câu chuyện về từng lớp học trò của cô, về mái ấm gia đình cô cùng về cả ước mơ thời trẻ em của cô.

Cô Hiền chăm lo chúng tôi như bé ruột của chính mình. Chỉ việc nhìn khía cạnh từng đứa là cô hoàn toàn có thể đoán được đã vui, đang bi tráng hay nói dối. Phần đa ngày đề xuất lao động, trời nắng như đổ lửa, cả lớp ai nấy đều có dấu hiệu rục rịch mồ hôi. Lưỡng lự đứa nào đó hô lên:

- hiện nay mà được ăn kem thì ham mê nhỉ?

Chúng tôi người nào cũng cười nó, giữa từ bây giờ thì lấy đâu ra kem cơ chứ. Ấy vậy mà ngay sau khoản thời gian cậu ta kết thúc lời, một giọng nói không còn xa lạ chợt vang lên phía sau bọn chúng tôi:

- Kem phía trên kem đây! Vị nào thì cũng đủ cả nhé! Cả lớp nghỉ ngơi giải lao nạp năng lượng kem vẫn nào.

Lớp tôi bốn mươi đứa vui mừng húm như bầy con đi lạc kiếm được mẹ. Cuốc xẻng xô chậu đều quăng quật xuống cả, ùa tới nơi cô thi nhau khoe tôi đã làm được phần đa gì. Cô mỉm mỉm cười khen ngợi toàn bộ rồi lấy kem cho cả lớp ăn. Vừa ăn cô vừa nhắc chuyện cười, những lớp khác cũng hiếu kỳ nhìn sang lớp tôi. Bao nhiêu mệt mỏi ngoài ra đều tan biến đổi hết. Dần dần công ty chúng tôi quen với sự bảo vệ quan trung ương ấy của cô ý Hiền. Phần đa lúc cực nhọc khăn, vất vả cô đều lập cập xuất hiện. Như bạn lớp trưởng xuất xắc nói: “Cô y hệt như Đô – ra – ê – mon ấy. Còn bọn chúng mình là tứ mươi ranh mãnh Nô – bi – ta”. Cô luôn luôn bao dung cho rất nhiều lỗi lầm của bọn chúng tôi. Khi bạn nào trong lớp phạm sai lầm, cô vơi nhàng cảnh báo chứ ko la mắng trách vạc gì. Nhưng do vậy càng khiến chúng tôi quyết trung ương sửa sai và ngoan ngoãn hơn. Shop chúng tôi không hy vọng cô buồn mà từng lần công ty chúng tôi mắc lỗi, ánh mắt cô lại bi thiết rười rượi.

Một năm học mau lẹ qua đi, công ty chúng tôi lên lớp 7 cùng nhận giáo viên chủ nhiệm mới. Cô Thu Hiền cũng biến thành chủ nhiệm lớp 6 tiếp theo sau bước vào trường. Buổi tổng kết cuối năm, cũng chính là buổi chia tay hôm ấy, shop chúng tôi khóc nức nở không muốn xa cô. Khóe đôi mắt cô trong khi cũng ướt mưa mắt, cô mỉm cười trấn an cả lớp:

- Cô vẫn chính là giáo viên trong trường cần bất cứ bao giờ muốn các em đều sở hữu thể gặp cô. Bao giờ thích thì vào nhà cô chơi nữa, đơn vị cô trồng các cây nạp năng lượng quả lắm nhé!

Nghe vậy, dù đã khóc nhưng bốn mươi loại đầu vẫn gật gật đồng ý. Chúng tôi lên lớp 7 với vẫn thường xuyên đến thăm cô. đông đảo ngày 20 tháng 11, ngày 8 mon 3 xuất xắc lễ tết, cả lớp lại tập trung đông đủ ở trong nhà cô. Tuy thế vui vẻ không được bao lâu, đầu xuân năm mới học lớp 8, shop chúng tôi biết tin cô bị ung thư vòm họng. Thanh âm của cô ấy mất dần, mất dần. Cô tất yêu lên lớp giảng bài được nữa. Shop chúng tôi đến tìm kiếm cô nhưng không gặp vi cô nên ở lại cơ sở y tế chữa trị.

Bất ngờ, chúng tôi nhận được tin dữ, cô ra đi tại dịch viện. Cô nhờ phụ nữ chuyển mang đến tập thể lớp 6A công ty chúng tôi ngày trước một lá thư. Cô dặn dò và chúc cả lớp học tập giỏi, cô nói cô yêu thương thương công ty chúng tôi như con ruột. Shop chúng tôi nhìn chiếc chữ rất gần gũi của cô mà không kìm được nước mắt. Từ nay, chúng tôi không thể chạm chán lại cô nữa.

Xem thêm: Máy Hút Sữa Điện Đôi Fatz Baby Resonance 3, Máy Hút Sữa Điện Đôi Fatz Baby

Ngày hôm nay, công ty chúng tôi cùng nhau ngắm lại bức ảnh của cô để hoài niệm với cùng khắc ghi những tình cảm đẹp tuyệt vời nhất với cô. Chúng tôi cùng tiễn đưa người mà cửa hàng chúng tôi kính trọng, yêu quý, bạn sẽ tồn tại mãi trong lòng công ty chúng tôi – cô Thu Hiền.