ĐÓNG VAI MỊ CHÂU KỂ LẠI TRUYỆN AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU, TRỌNG THỦY

     

Câu trả lời được bảo đảm chứa thông tin đúng chuẩn và đáng tin cậy, được xác thực hoặc trả lời bởi những chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.

Bạn đang xem: đóng vai mị châu kể lại truyện an dương vương và mị châu, trọng thủy


*

Chào bạn, nhập vai Mị Châu nhắc lại chuyện tức là Mở bài bác bạn cần giới thiệu mình là Mị Châu xong sau kia xưng "tôi" nhắc lại truyện theo trình tự những sự việc đã diễn ra:

+An Dương vương được thần Kim Quy giúp xây thành Cổ Loa

+Trước lúc ra về, thần Kim Quy tặng kèm An Dương vương vãi nỏ thần để giữ lại thành

+Triệu Đà cho đàn ông là Trọng Thủy sang mong hôn cùng ở rể

+Do cả tin, Mị Châu đã cho Trọng Thủy coi nỏ thần cùng hắn đã đánh tráo nỏ thần

+Triệu Đà gửi quân quý phái xâm lược Âu Lạc

+An Dương Vương thiết yếu chống đỡ đã đem phụ nữ chạy về phương Nam

+Thần Kim Quy nổi lên, đổ tội cho Mị Châu, vua chém chết con rồi trở lại biển.

+Mị Châu chết, tiết chảy xuống biển cả thành ngọc trai. Trọng Thuỷ với xác bà xã về chôn ở Loa Thành, xác liền trở thành ngọc thạch.

+Vì quá tiếc thương Mị Châu, Trọng Thuỷ lao đầu xuống giếng mà lại chết. Người đời sau mò được ngọc trai, rửa bởi nước giếng ấy thì ngọc trong trắng thêm.


Hãy giúp mọi người biết câu vấn đáp này cụ nào?


star

starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar
5
starstarstarstarstar
1 vote
GửiHủy
Đăng nhập nhằm hỏi bỏ ra tiết


Chưa tất cả nhómTrả lời906

Cảm ơn

1064


*

Đây là một trong những chuyên gia, câu vấn đáp của người này sở hữu tính đúng đắn và tin cậy cao

Tôi là Mị Châu, con gái yêu của vua An Dương Vương. Cô gái được vua cha yêu thương hết mực mà lại cũng gieo vạ lớn cho phụ vương và nước nhà vì vơi dạ và ngây thơ tin người. Mẩu chuyện của tôi là 1 trong bài học đắt giá để người đời soi vào, mang đó có tác dụng lời răn về việc cảnh giác. Cho tới tận hiện nay cái cảm giác đau buồn vì bị bội nghịch bội vẫn còn đó âm ỉ trong tôi. Các bạn chia sẻ thuộc tôi nhé.

Sau lúc giúp cha tôi xây thành cổ Loa, thần Kim Quy cho phụ vương tôi một chiếc móng của chính bản thân mình để có tác dụng lẫy nỏ mà lại giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần vẫn là loại nỏ phun trăm vạc trúng cả trăm, và duy nhất phát có thể giết hàng vạn quân địch. Cha tôi chọn trong đám gia thần được một tín đồ làm nỏ hết sức khéo thương hiệu là Cao Lỗ với giao đến Lỗ làm loại nỏ thần. Lỗ cụ sức trong không ít ngày bắt đầu xong. Mẫu nỏ rất cao và siêu cứng, khác hẳn với những nỏ thường, buộc phải tay lực sĩ bắt đầu giương nổi. Cha quý mẫu nỏ thần vô cùng, lúc nào thì cũng treo gần nơi nằm.

Lúc bấy giờ Triệu Đà chúa đất Nam Hải, mấy lần lấy quân sang chiếm đất Âu Lạc, nhưng mà vì cha tôi bao gồm nỏ thần, quân phái mạnh Hải bị giết thịt hại không ít nên Đà đành vậy thủ mong ngóng thời cơ. Triệu Đà thấy cần sử dụng binh không được, bèn xin giảng hòa với phụ vương tôi, sai con trai là Trọng Thủy sang mong thân, nhưng ý kiến là tìm cách phá mẫu nỏ thần. Điều này thì về sau, khi quân Đà kéo sang với nỏ thần không còn hiệu nghiệm, cùng cha bỏ trốn tôi bắt đầu vỡ lẽ. Trong những ngày chuyên chở để mang kết tình hòa hiếu, Trọng Thủy gặp gỡ tôi, đàn bà yêu của An Dương Vương. Lúc này tôi là một cô bé mới lớn, một thanh nữ mày ngài, mắt phượng nhan sắc. Trọng Thủy rước lòng yêu thương tôi, tôi dần dần cũng xiêu lòng. Và dần trở yêu cầu thân thiết, ko còn chỗ nào trong Loa thành cơ mà tôi ko dẫn người yêu đến xem. Thân phụ tôi không nghi kỵ gì cả. Thấy đôi trẻ thương mến nhau, vua ngay thức thì gả tôi cho Trọng Thủy. Nam nhi sang sinh sống hẳn trong cung điện của phụ thân tôi, cùng thông thường sống. Một tối trăng sao vằng vặc, tôi với Trọng Thủy ngồi trên tảng đá trắng giữa vườn, với mọi người trong nhà nhìn hàng tường thành cao nhất. Trong mẩu truyện tỉ tê, Trọng Thủy hỏi: cô gái ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không có ai đánh được? Tôi vô tứ đáp:

– Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã gồm thành cao, hào sâu, lại sở hữu nỏ thần phun một phạt chết hàng trăm quân địch, như thế còn tồn tại kẻ nào tiến công nổi được?

Chàng ngỏ ý ao ước xem cái nỏ. Tôi ko ngần ngại, ngây thơ chạy tức thì vào chỗ nằm của cha, rước nỏ thần rước ra cho ông chồng xem, lại chỉ cho chàng biết mẫu lẫy vốn là loại móng chân thần Kim Quy cùng giảng mang lại Trọng Thủy cách bẩn. Trọng Thủy để ý nghe, để ý nhìn loại lẫy, nhìn khuôn khổ chiếc nỏhồi lâu, rồi đưa mang đến tôi đựng đi.

Xem thêm: Đọc Tđn Số 7 Lớp 7 Tập Đọc Nhạc Số 7 Tiết 23: Khúc Ca Bốn Mùa

Sau đó, Trọng Thủy xin phép phụ thân tôi về nam Hải, Trọng Thủy thuật lại mang lại Triệu Đà biết về loại nỏ thần. Đà sai một gia nhân chăm làm nỏ, chế một loại lẫy nỏ đồng nhất của An Dương Vương. Lay giả có tác dụng xong, Trọng Thủy giấu vào vào áo, lại trở sang trọng Âu Lạc. Phụ thân vốn chiều tôi, thấy nhỏ mỗi khi chạm chán chồng thì hí hửng sung sướng, liền sai gia nhân bày tiệc rượu nhằm ba thân phụ con cùng vui. Trọng Thủy uống thế chừng, còn phụ vương và tôi say túy lúy. Thừa thời điểm bố bà xã say, Trọng Thủy lẻn ngay lập tức vào phòng cởi lấy loại lẫy bởi móng chân thần Kim Quy với thay loại lẫy giả bằng móng rùa thường xuyên vào. Hôm sau, thấy ông chồng có vẻ bồn chồn, không còn đứng lại ngồi không yên, tôi hỏi:

– con trai như bao gồm gì lo lắng phải không? Trọng Thủy đáp: Ta sắp đề xuất đi, thân phụ dặn cần về ngay để còn lên miền Bắc, khu vực miền bắc xa lắm bạn nữ ạ. Tôi bi quan rầu yên thinh, Trọng Thủy nói tiếp: hiện giờ đôi ta sắp buộc phải xa nhau, lần chần đến lúc nào gặp lại! trường hợp chẳng may xẩy ra binh đao, biết đâu mà lại tìm?

Tôi tin lời nam nhi ngay, lòng khổ sở nói:

– Thiếp gồm cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về phía nào thì thiếp đã rắc lông ngỗng dọc đường, quý ông cứ đuổi theo dấu lông ngỗng nhưng tìm.

Nói chấm dứt tôi nức nở khóc.

Về khu đất Nam Hải, Trọng Thủy đưa dòng móng rùa vàng cho cha. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà vẫn ra lệnh đựng quân sang đánh Âu Lạc. Nghe tin báo, thân phụ cậy gồm nỏ thần, ko phòng bị gì cả. Đến lúc quân giặc đang đi vào sát chân thành, phụ vương sai đem nỏ thần ra phun thì ko thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa ngõ thành, ùa vào. Cha vội lên ngựa, nhằm tôi ngồi sau lưng, phi bay ra cửa sau. Ngồi sau sống lưng cha, tôi bứt lông ngỗng làm việc áo rắc mọi dọc đường.

Đường núi gồ ghề hiểm trở, ngựa chạy luôn luôn mấy ngày đêm cho Dạ Sơn ngay sát bờ biển. Hai phụ thân con định xuống con ngữa ngồi nghỉ ngơi thì quân giặc đã sắp đến. Thấy mặt đường núi quanh co dốc ngược, láng chiều sẽ xuống, không còn lối như thế nào chạy, phụ thân liền hướng ra biến, khấn thần Kim Quy phù hộ mang lại mình. Thân phụ vừa khấn xong xuôi thì một cơn gió lốc cát lớp bụi bốc lên mù mịt, làm cho rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy xuất hiện, bảo phụ vương rằng:

– Giặc sống sau lưng nhà vua đấy!

Cha tình ngộ, tôi cũng chợt khổ cực hiểu ra sự tình, nguyện xin nhận chết choc để chuộc lỗi lầm kinh khủng mà mình đã gây ra. Tuy nhiên lòng tôi không ngoài ân hận. Tôi tự trách bản thân đã gây nên cảnh mất nước, trách Trọng Thủy nỡ tận dụng tình yêu với tấm lòng trong lành của tôi. Sống dưới Thủy cung tôi không phút làm sao thanh thản với thề sẽ không còn để ai lợi dụng mình nữa. Tôi cốgắng làm rất nhiều việc giỏi đểmong bù lại tội lỗi đã gây ra. Nhưng trong tôi, hình láng Trọng Thủy vẫn còn đâu đó và chợt nhói đau mỗi lúc nhớ về đại trượng phu với nỗi xót xa và oán thù hận.

Xem thêm: Dế Mèn Và Dế Choắt - Cảm Nghĩ Về Nhân Vật Hay Nhất

Thế rồi thật bất ngờ, trong ngày hội lớn ở Thủy cung, tôi gặp chàng. Không cho rằng chàng xuất hiện ở vùng này, tôi run sợ vài giây khi đương đầu nhưng tiếp đến bỏ đi. Tôi không thích nhìn thấy con người phản bội vẫn gây cho cả đất nước tôi cảnh đau thương, gây cho phụ vương tôi nỗi đau của một ông hoàng mất nước, gây đến tôi vệt thương lòng và cướp mất của tôi niềm tin vào tình yêu và lòng giỏi của con người. Tôi hận chàng suốt bao năm qua, và lúc này nỗi hận ấy bùng lên mạnh mẽ. Chàng đuổi theo tôi, vừa chạy vừa gọi:

– Mị Châu nàng ơi! Ta đã đi tìm nàng theo vệt lông ngỗng từ thời điểm ngày ấy. Ta biết bạn nữ hận ta mà lại hãy cho ta thời cơ giãi bầy!

Trời ơi vẫn tiếng nói trầm nóng thân yêu mến ấy. Nhưng chẳng thể tin lời nữa. Tôi xua đuổi:

– Tôi không hề lòng tin vào tín đồ nữa. Hiện giờ tôi cũng không hề gì cho những người cả. Hãy đi đi, đừng bao giờ xuất hiện nay và làm vết thương trong trái tim ta thêm đớn đau!

Trọng Thủy vẫn một mực tha thiết.Chàng đuổi kịp tôi và quì xuống van xin:

– Ta biết thanh nữ hận ta các lắm, ta cũng biết cấp thiết nào chuộc được lỗi lầm làm nên ra. Cơ mà xin nữ hãy cho ta thanh minh lòng mình. Rồi đàn ông kể:

– Quân của Triệu Đà kéo vào chỉ chiếm đóng Loa thành, còn ta 1 mình một chiến mã theo vết lông ngỗng đi tìm kiếm vợ. Đến ngay gần bờ biển, thấy xác cô gái nằm trên đám cỏ, tuy chết mà nhan sắc không phai phai. Ta đớn đau, khóc bất tỉnh nhân sự đi, trong thâm tâm như cắt, rồi thu nhặt thi thể nàng mang lại chôn vào thành. Không hề nàng, ta cũng chả thiết sống nữa. Trách nhiệm với cha ta vẫn xong, rồi ta đâm đầu xuống giếng trong thành mà xưa kia bạn nữ thường rửa ráy để bị tiêu diệt cùng nàng.

Đến đây tôi chợt hiểu vị sao chàng có mặt ở Thủy cung. Chàng từ bỏ danh vọng, từ vứt chiến thắng, từ vứt cả vua cha, ngai quà để search tôi. Tuy nhiên nỗi uất hận trong tôi rất khó gì nguội vơi. Xót xa, tôi hỏi chàng:

– cánh mày râu yêu thiếp như vậy sao nỡ lợi dụng tin tưởng và tình yêu trong sáng của thiếp?

– Đấy là sai lầm lớn độc nhất vô nhị của đời ta. Tuổi trẻ với sự nông nổi khiến cho ta chỉ biết nghe theo lời phụ vương một giải pháp mù quáng. Giá như được trở lại những ngày tháng ấy, thay bởi trộm nỏ thần nhằm báo hiếu ta để giúp hai người phụ thân trút vứt hận thù cùng mộng xâm lược. Ta sẽ không còn phạm tội với nàng, ko mất nàng, không hẳn sống trong đau đớn, dày vò. Đời này ta nguyện chỉ yêu mình nàng. Trong tim ta không có hình ảnh nguời bầy bà nào khác nàng, nữ có biết không?!

Chàng nói nội địa mắt. Tôi cũng khóc và chợt hiểu đúng bản chất cả hai cửa hàng chúng tôi đều là nàn nhân, là người bị lợi dụng mà thôi. Tôi gục vào vai chàng, phần lớn uất nghẹn trong tim tôi bao năm qua theo nước mắt đẫm ướt áo chàng. Dù là kẻ tội lỗi với cha, với giang sơn nhưng tôi vẫn tha thiết ước ao nhận được sự cảm thông. Tôi biết trái tim mình không “nhầm chỗ đặt trên đầu” như người ta nói. Tôi có muốn nói với chúng ta trẻ rằng: Đừng khi nào mắc sai lầm như tôi cùng Trọng Thủy cả. Hãy sống bằng tình yêu nắm cho toan tính cùng hận thù!