SOẠN VĂN BÀI SỐ PHẬN CON NGƯỜI

     
Ngữ văn 12 Tập 2 – soạn giải bài xích tập ngữ văn lớp 12 Tập 2 Tuần 27 – SGK ngữ văn lớp 12 – Tập 2 Soạn bài xích – định mệnh con tín đồ

Soạn bài bác Số phận bé người trang 118 – 124 SGK ngữ văn lớp 12 tập 2. Để học xuất sắc hơn danh sách những bài tập trong bài xích Số phận con người, sau đấy là hướng dẫn soạn bài bác đầy đủ, ngắn gọn và cụ thể nhất.

Bạn đang xem: Soạn văn bài số phận con người

SỐ PHẬN bé NGƯỜI

SÔ-LÔ-KHỐP (Trích)

KẾT QUẢ CẦN ĐẠT

Hiểu rõ tính cách Nga kiên cường và bác ái qua văn pháp hiện thực táo bạo và nghệ thuật và thẩm mỹ truyện ngắn của Sô-lô-khốp.

Tin tưởng rằng ý chí và nghị lực của nhỏ người rất có thể khắc phục mọi trở ngại gian khổ, quá qua số trời éo le.

TIỂU DẪN

Mi-khai-in A-lếch-xan-đrô-vích Sô-lô-khốp (1905 – 1984) là bên văn Nga lỗi lạc, đang vinh dự nhận phần thưởng Nô-ben về văn học năm 1965. Cống phẩm của Sô-lô-khốp được dịch ra các thứ giờ trên cầm cố giới. Là một trong nhà tè thuyết có tài, ông được liệt vào hàng các nhà văn lớn nhất thế kỉ XX.

Sô-lô-khốp sinh tại thị xã Vi-ô-sen-xcai-a thuộc tỉnh Rô-xtốp bên trên vùng thảo nguyên sông Đông. Ông tham gia công tác bí quyết mạng từ tương đối sớm (thư kí ủy ban trấn, nhân viên cấp dưới thu download lương thực, tiễu phỉ,…). Cuối năm 1922 ông mang lại Mát-xcơ-va, làm những nghề nhằm kiếm sinh sống như: đập đá, khuân vác, kế toán. Thời hạn rảnh rỗi, ông dành cả cho bài toán tự học cùng đọc văn học. Năm 1926, trong tuổi 21, ông đang in nhì tập truyện ngắn là Truyện sông Đông với Thảo nguyên xanh. Năm 1925, ông về bên quê và ban đầu viết tác phẩm tận tâm nhất của đời bản thân – đái thuyết Sông Đông êm đềm.

Bộ đái thuyết được in dần từng phần, vượt qua nhiều trắc trở, dứt vào năm 1940 (4 quyển, 8 phần) và lập tức được tặng ngay Giải thưởng Quốc gia. Nhà văn lão thành A. Xê-ra-phi-mô-vích vui mừng chào đón tài năng con trẻ Sô-lô-khốp: “… nhỏ đại bàng non tung cánh trong bầu trời văn học”. Sô-lô-khốp là Đảng viên Đảng cùng sản Liên Xô từ thời điểm năm 1932. Năm 1939 ông được thai làm Viện sĩ Viện hàn lâm công nghệ Liên Xô. Trong thời gian chiến tranh vệ quốc lớn lao chống phạt xít Đức xâm lược, ông theo liền kề Hồng quân trên nhiều mặt trận với tứ cách phóng viên báo chí báo Sự thật.

Truyện ngắn số trời con fan (1957) của Sô-lô-khốp là cột mốc đặc biệt mở ra chân trời mới cho văn học Nga. Dung tích tư tưởng khủng của truyện khiến có người liệt nó vào một số loại tiểu anh hùng ca. Item thể hiện biện pháp nhìn cuộc sống đời thường và cuộc chiến tranh một cách toàn diện, chân thực; sự đổi mới cách diễn đạt nhân vật, tò mò tính biện pháp Nga, khí phách nhân vật và hiền hậu của bạn lính Xô viết. Thực sự táo bạo bao che toàn cỗ tác phẩm của Sô-lô-khốp. Sự thật đó được kính trọng trong từng câu văn, từng chi tiết, từng hình ảnh. Ông dám nói lên thực sự dù đôi lúc khắc nghiệt, cay đắng. Ông coi sứ mạng cừ khôi nhất của nghệ thuật và thẩm mỹ là “ca ngợi quần chúng – fan lao động, nhân dân – tín đồ xây dựng, nhân dân anh hùng” của mình. Văn bản dưới đấy là phần ngừng truyện.

VĂN BẢN

(Lược phần đầu: mùa xuân năm 1946, trê tuyến phố đi công tác, tác giả gặp mặt anh tài xế An-đrây Xô-cô-lốp 46 tuổi và nhỏ bé Va-ni-a chừng 5 – 6 tuổi bên trên bến đò. Nhân ngày này, An-đrây Xô-cô-lốp vẫn kể cho tác giả nghe về cuộc đời đau đớn của mình. Khi chiến tranh bùng nổ, anh ra trận, để lại vk và bố con nghỉ ngơi hậu phương. Hành động chừng một năm, anh bị thương hai lần, vào tay và chân. Tiếp đó là hai năm bị đoạ đày trong số trại triệu tập của vạc xít Đức. Năm 1944, bầy phát xít bị chiến bại to trên trận mạc Xô – Đức, phải dùng cả tù binh làm cho lái xe. Nhân cơ hội đó, An-đrây Xô-cô-lốp đã cướp xe, bắt sống tên thiếu tá phân phát xít, chạy thoát về phía quân ta. Mãi lúc ấy An-đrây Xô-cô-lốp new biết vk và hai con gái anh đã bị bom phạt xít giết thịt hại từ giữa năm 1942. A-na-tô-li, nam nhi anh, một học tập sinh xuất sắc toán, tiếng là đại uý pháo binh. Hai phụ vương con thuộc tiến tấn công Béc-lin, sào huyệt của bọn phát xít. Đúng ngày 9 tháng 5 năm 1945, ngày chiến thắng, một tên thiện xạ Đức đã phun chết A-na-tô-li, đứa đàn ông yêu quý, niềm hi vọng sau cùng của An-đrây Xô-cô-lốp…)

Tôi vẫn chôn trên đất người, đất Đức, niềm vui sướng và niềm hi vọng cuối cùng của tôi; đại team pháo sẽ nổ súng vĩnh biệt tiễn người chỉ đạo của chúng ta tới nơi an ngủ cuối cùng; trong người tôi như gồm cái nào đó vỡ tung ra… Tôi trở về đơn vị mình như fan mất hồn. Tuy vậy chả mấy chốc tôi được giải ngũ. Về đâu bây giờ? Chả nhẽ lại về Vô-rô-ne-giơ? không được! Tôi hốt nhiên nhớ sống U-riu-pin-xcơ bao gồm một tín đồ bạn, xuất ngũ hồi mùa đông vì bị thương, – bao gồm lần anh ấy mời tôi về nhà, tôi nhớ ra và tìm về U-riu-pin-xcơ.

Hai vợ ông chồng người chúng ta tôi không tồn tại con, sinh sống trong một căn nhà riêng nho nhỏ tuổi ở rìa thành phố. Mặc dù được tận hưởng phụ cấp cho thương binh, nhưng anh bạn tôi vẫn làm lái xe cho một nhóm vận tải, tôi cũng mang đến xin có tác dụng ở đó. Tôi trong nhà bạn, chúng ta thu xếp mang đến tôi nơi nương thân. Cửa hàng chúng tôi chở các thứ mặt hàng hoá về các huyện, và ngày thu thì chuyển sang chở lúa mì. Chính vào hồi ấy tôi chạm chán chú đàn ông mới của tôi, đấy chú bé bỏng đang nghịch mèo đấy.

Thường cứ chạy xe ngừng trở về thành phố, việc trước tiên cũng dễ hiểu thôi, là tôi vào hiệu giải khát, nhấm nháp chút gì đó và tất yếu có uống một li rượu lử người. Cần nói rằng tôi vẫn quá say mê loại món nguy hiểm ấy… nỗ lực rồi một hôm, tôi thấy chú nhỏ nhắn ấy nghỉ ngơi gần cửa hàng giải khát, ngày tiếp theo vẫn lại thấy – thằng nhỏ nhắn rách bươm xơ mướp. Phương diện mũi thì bệ rạc nước dưa hấu, lem luốc, những vết bụi bặm, bẩn như ma lem, đầu tóc rối bù, nhưng lại cặp mắt – cứ như những ngôi sao sáng ngời sau trận mưa đêm! Tôi đam mê nó, cùng lạ thật, thích mang đến nỗi bước đầu thấy lưu giữ nó, ráng chạy xe cộ cho cấp tốc để được về gặp gỡ nó. Nó ăn ngay ở hiệu giải khát, ai mang lại gì thì ăn nấy.

Sang ngày thứ tư, tôi chở lúa mì từ nông trường, xẹp lại hiệu giải khát. Chú bé của tôi ngồi nghỉ ngơi bậc thềm, nhị bàn chân nhỏ xíu đung đưa, cùng nom có vẻ như vẫn đói. Tôi thò đầu ra phía bên ngoài cửa buồng lái với hét gọi: “Ê, Va-ni-a! Lên ô tô đi, nhanh lên, chú mang lại kho thóc rồi trở về đây ăn trưa.”. Nghe giờ hét gọi của tôi, nó đơ mình nhảy khỏi thềm, trèo lên bậc xe hỏi nhỏ: “Sao chú lại biết tên con cháu là Va-ni-a?”. Cùng đôi mắt nhỏ tuổi của nó mở to lớn ra chờ tôi trả lời. Còn tôi thì bảo nó rằng tôi là người từng trải, cái gì cũng biết.

Nó bước sang bên buộc phải xe, tôi mở cửa đặt nó ngồi bên cạnh mình và mang đến xe chạy. Thằng nhỏ xíu hoạt bát đến cố mà tự nhiên không biết bởi vì sao lại lặng thinh, bốn lự, chốc chốc lại liếc chú ý tôi dưới song hàng mi nhiều năm cong vút, và lại thở dài. Một con chim nhỏ non nớt như vậy mà vẫn học thở nhiều năm ư? Đấy đâu riêng gì việc của nó? Tôi hỏi: tía cháu đâu, hả Va-ni-a?”. Nó rỉ tai: “Chết ở phương diện trận.” – “Thế mẹ cháu?” – “Mẹ bị bom chết trên tàu hỏa khi bà mẹ con con cháu đang đi tàu.” – “Thế con cháu từ đâu đến?” – “Cháu ko biết, ko nhớ…” – “Thế ở đây cháu không có bất kì ai là bà con thân thuộc à?”. – “Không bao gồm ai cả” – “Thế đêm con cháu ngủ nghỉ ngơi đâu?”

– “Bạ đâu ngủ đó”.

Những giọt nước mắt nóng bức sôi lên ở phương diện tôi, và chớp nhoáng tôi quyết định: “Không thể làm cho mình cùng với nó chìm nghỉm riêng rẽ được! Mình sẽ nhận nó làm con.”. Ngay lúc ấy, trọng điểm hồn tôi thốt nhiên nhẹ nhõm cùng bừng sáng sủa lên. Tôi cúi xuống bên nó khẽ hỏi: “Va-niu-ska, tất cả biết ta là ai ko nào?”. Nó hỏi lại nghẹn ngào: “Thế chú là ai?”. Tôi nói giống cũng khẽ như thế: “Ta là tía của con!”.

Trời ơi, thật không thể tưởng tượng được. Nó nhảy chồm lên cổ tôi hôn vào má, vào môi, vào trán với như nhỏ chim chích, nó ríu rít líu lo vang rộn cả phòng lái: “Bố yêu thương của bé ơi! con biết mà! bé biết nắm nào bố cũng tìm kiếm thấy nhỏ mà! Thế nào cũng tìm thấy mà! nhỏ chờ mãi mong mỏi được chạm chán bố!”. Nó áp tiếp giáp vào fan tôi, body toàn thân cứ run lên như ngọn cỏ trước gió. Còn đôi mắt tôi thì cứ mờ đi, từ đầu đến chân cũng run lên, nhì bàn tay lẩy bẩy… vậy mà tôi vẫn vẫn tồn tại tay lái thì cũng kì quái thật. Cơ mà rồi xe cũng lảo hòn đảo đâm xuống rãnh, tôi tắt máy. Giữa dịp mắt còn mờ đi như vậy, tôi không đủ can đảm chạy tiếp, sợ đâm yêu cầu người. Tôi giới hạn xe chừng năm phút, còn chú bé bỏng con trai của tớ cứ ghì chặt đem tôi yên ổn im, run rẩy. Tay cần tôi quàng sang bao bọc lấy nó, khẽ áp nó vào người, còn tay trái tôi mở máy quay trở lại nhà mình. Đến kho thóc làm gì nữa, khi mà lại tôi không thể bụng dạ nào để đi mang đến đó.

Tôi để xe cạnh cổng, bế đàn ông mới của tôi vào nhà. Còn nó thì hai tay nhỏ xíu bỏng cứ ôm chặt lấy cổ tôi, vào mang đến nơi vẫn không chịu buông ra. Nó áp chặt má vào cái má lởm chởm không cạo của tôi, cứ như là dán vào đó. Tôi cứ vắt bế vào. May quá, cả nhì vợ ông xã nhà chủ phần lớn đang nghỉ ngơi nhà. Tôi cách vào, nháy đôi mắt ra hiệu cho tất cả hai tín đồ rồi nói một bí quyết phấn khởi: “Đây, tôi tìm kiếm được cháu Va-niu-ska của mình rồi! Hai chưng là người xuất sắc bụng, cho chúng tôi ở nhờ vào nhé!”. Cả hai, hầu như người không tồn tại con, chớp nhoáng hiểu ngay lập tức câu chuyện, cứ lăng xăng tíu tít. Còn tôi thì không làm cho sao xong khỏi chú nhỏ trai. Cuối cùng, rồi cũng dỗ được nó. Tôi mang xà phòng rửa tay mang đến nó rồi đặt ngồi vào bàn ăn. Bà nhà múc xúp cải bắp vào đĩa mang lại nó, rồi đứng chú ý nó nạp năng lượng ngấu nghiến cơ mà nước đôi mắt ròng ròng. Bà đứng cạnh lò sưởi mang tạp dề bịt mặt khóc. Bé nhỏ Va-niu-ska của tớ thấy bác bỏ ấy khóc bèn chạy lại níu lấy vạt áo với nói: “Cô ơi, sao cô lại khóc? tía cháu kiếm tìm thấy cháu ở sát hiệu giải khát, mọi bạn phải vui mắt chứ, sao cô lại khóc?”. Chao ôi, nghe nói thế bác bỏ ta lại càng đằm đìa nước mắt, càng khóc sướt mướt.

Sau bữa tiệc trưa, tôi gửi nó tới hiệu cắt tóc, rồi về nhà để ngồi vào chậu giặt, tắm rửa dứt rồi bọc nó vào tấm khăn trải chóng sạch. Nó ôm lấy tôi với cứ chũm ngủ thiếp đi. Tôi cẩn thận đặt nó lên giường, rồi mang lại xe chạy cho tới kho thóc, toá lúa mì xuống, rước xe về trạm để đó, chạy ra cửa hàng tạp hoá. Tôi tải cho nó một cái quần dạ, một sơ mi, đôi dép và một cái mũ lưỡi trai bởi sợi. Tất yếu là toàn bộ mọi thứ hầu như không vừa và chất lượng cũng kém. Về chiếc quần dạ thì bà chủ đã rầy la tôi: “Bác điên tốt sao, trời nóng nạm này cơ mà mặc quần dạ mang lại con!”. Với lập tức, chiếc máy khâu được để lên bàn; rương thùng được lục tung lên. Một giờ đồng hồ sau, Va-niu-ska của tôi đã tất cả một chiếc quần đùi xa tanh với một sơ ngươi trắng cộc tay. Tôi ngủ phổ biến với nó, và lần đầu tiên, sau bao nhiêu năm tôi được ngủ một giấc yên lành. Dẫu vậy trong tối cũng bắt buộc dậy mang đến vài bốn bận. Tôi thức giấc, thấy nó rúc vào nách tôi như nhỏ chim sẻ bên dưới mái rạ, ngáy khe khẽ, tôi thấy lòng vui ko lời nào tả xiết! Tôi không dám trở mình để nó ngoài thức giấc, tuy nhiên rồi không nén được, tôi dìu dịu ngồi dậy tiến công diêm ngắm nhìn và thưởng thức nó ngủ…

Tôi thức giấc trước khi trời sáng, thiếu hiểu biết nhiều vì sao mà lại không thở được thế. Té ra chú đàn ông của tôi sẽ đạp tung khăn trải giường, trườn lên nằm vắt ngang trên tín đồ tôi, xoạc chân ra, bàn chân bé nhỏ tuổi đè lên cổ họng tôi. Ngủ cùng với nó thật ko yên, nhưng quen hơi, không tồn tại nó thì buồn. Đêm đêm khi thì chú ý nó ngủ, lúc thì thơm làn tóc xù của nó, trái tim tôi sẽ suy kiệt, đã trở nên chai sạn vì chưng đau khổ, nay trở cần êm dịu hơn…

Thời gian đầu, nó còn theo tôi trong các chuyến xe, tuy vậy rồi tôi thấu hiểu rằng như thế không có lợi. Chỉ một mình tôi thì nên gì đâu? Một mẩu bánh mì, một củ hành cùng với tí muối, cầm cố là đầy đủ no cho 1 ngày của đời lính. Tuy vậy thêm nó thì khác: khi thì bắt buộc mua sữa mang lại nó, lúc thì đề xuất luộc quả trứng, không tồn tại thức ăn uống nóng mang đến nó là không xong. Nhưng các bước thì bắt buộc gấp. Tôi nhất quyết để nó ở nhà cho bà chủ chăm nom, nhưng lại nó cứ khóc trong cả từ sáng cho đến tối, chiều tối chuồn ra kho thóc tìm kiếm tôi. Nó thường chờ tôi sinh hoạt đó mang lại khuya.

Ban đầu thật là vất vả với nó. Bao gồm hôm trời còn sáng, hai cha con đã đi nằm ngủ – buổi ngày tôi thao tác mệt lử fan – còn nó, dịp thì cứ luôn luôn ríu rít như chim sẻ, có những lúc không phát âm sao lại cứ tự nhiên im lặng. Tôi hỏi: “Con trai tía đang nghĩ gì đấy?”. Nó hỏi lại, ánh mắt lên trần: “Bố ơi, mẫu áo bành tô bằng chất liệu da của tía đâu rồi?”. Cả đời tôi, có lúc nào tôi tất cả bành tô da nào đâu! Tôi đành bắt buộc đánh trống lảng: “Bố để lại ở Vô-rô-ne-giơ rồi!” – Tôi bảo nó. “Thế nguyên nhân bố lại tìm con lâu thế?”. Tôi đáp: bố tìm bé ở mặt Đức, bên tía Lan, cùng đi bộ, đi xe tìm mọi cả Bê-lô-ru-xi-a, mà con thì lại sinh hoạt U-riu-pin-xcơ.”. – “Thế U-riu-pin-xcơ có khoảng gần nước Đức ko hả bố? Thế ba Lan có cách xa nhà ta lắm không?”. Đấy hai cha con cứ thì thầm huyên thuyên như thế cho tới khi ngủ thiếp đi.

Anh các bạn ạ, không phải là vô cớ mà nó hỏi về chiếc áo bành tô da đâu? Không, hoàn toàn không đơn giản. Tức là, ông tía đẻ của chính nó đã có thời mang bành sơn da, và nó bỗng nhiên nhớ lại. Đấy, trí nhớ trẻ em cứ như quầng sáng mùa hạ, soi sáng tất cả trong phút giây rồi vụt tắt. Tâm trí của chú bé nhỏ ấy cũng giống như vậy, như quầng sáng, cứ bỗng loé lên như thế.

Cũng rất có thể là tôi cùng cháu nhỏ bé còn ở U-riu-pin-xcơ, chừng hơn 1 năm nữa, trường hợp như vào thời điểm tháng mười một không trở nên chuyện đen thui ro. Hôm ấy tôi lái xe con đường lầy, mang đến một xã nọ thì xe cộ bị trượt, vừa thời điểm đó có một con bò con quay lại, xe cộ tôi chạm nên chân nó. Núm là như ta biết đấy, các bà gào thét ầm lên, tín đồ ta xúm lại, anh kiểm soát điều hành xe tương đối lập tức cho ngay. Anh ta tịch thu bằng lái của tôi tuy vậy tôi đã không còn sức van nài mong mỏi anh rộng lớn lượng tha thứ. Nhỏ bò đứng dậy, ve vẩy đuôi rồi chạy vào ngõ hẻm, còn tôi thì bị tước bằng lái. Mùa đông, tôi làm thợ mộc, rồi thư tự với một người chúng ta trước tê ở cùng đối chọi vị. Anh ta ở cùng một tỉnh cùng với anh đấy, ở huyện Ka-sa-rư, làm cho nghề lái xe hơi – anh ấy mời tôi đến nhà anh ấy. Anh ấy viết thư nói rằng đến kia tôi sẽ làm ở thành phần thợ mộc chừng nửa năm, rồi nghỉ ngơi tỉnh họ cấp lại blx xe new cho tôi. Vắt là tôi với cháu bé xíu cùng đi dạo tới Ka-sa-rư.

Mà nói thực cùng với anh, nếu như không xảy ra chuyện luộm thuộm với nhỏ bò thì rồi tôi cũng vẫn rời U-riu-pin-xcơ. Nỗi cực khổ không mang đến tôi sống lâu mãi một khu vực được. Chắc hẳn rằng phải đến khi nào cháu Va-niu-ska mập lên, buộc lòng cần gửi cháu vào trong 1 trường học ổn định, thì may ra thời điểm ấy, nguôi bớt nỗi buồn, tôi mới hoàn toàn có thể ở yên ổn một chỗ. Còn hiện thời thì hai tía con cứ cuốc bộ khắp nước Nga.

– Cháu bé nhỏ đi vất vả lắm nhỉ, – tôi nói.

– Cháu đi bộ ít thôi, phần nhiều thời gian tôi cõng cháu. Tôi để nó ngồi lên vai cùng cứ nắm đi, nếu muốn vận động mang lại dãn gân cốt thì này lại tụt xuống chạy, tung tăng mặt đường như con dê con. Thằng bạn ạ, toàn bộ những điều ấy cũng chẳng sao, miễn là bố con chúng tôi sống được; tuy thế mà quả tim của mình đã rệu tung lắm rồi, đến yêu cầu thay pít-tông thôi… có khi tự nhiên và thoải mái nó nhói lên, thắt lại với giữa ban ngày mà tăm tối mặt mũi. Tôi chỉ sợ thời điểm nào đó đã ngủ cơ mà tôi chết luôn luôn làm cho con trai tôi yêu cầu khiếp sợ. Lại còn tồn tại một nỗi khổ trọng điểm này nữa: hầu hết đêm nào tôi cũng mộng mị thấy những người thân quá cố. Cùng lúc nào cũng thế, tôi ở bên này, sau sản phẩm rào dây thép gai, còn vợ con thì tự do thoải mái ở mặt kia… Tôi nói đầy đủ chuyện cùng với I-ri-na, với những con nhưng lại chỉ vừa mới toan đem tay đẩy dây thép gai ra, thì bà xã con lại rời vứt tôi, cứ như thể vụt tan phát triển thành mất… Và đấy là một điều cực kỳ kì lạ: ban ngày bao giờ tôi cũng trấn tĩnh được, ko hở ra một tiếng thở dài, một lời than vãn, nhưng đêm hôm thức giấc thì gối ẩm ướt nước mắt…

Trong rừng sẽ nghe tiếng bạn bè của tôi gọi, giờ đồng hồ mái chèo vỗ nước.

Người khách lạ nhưng đang trở thành thân thiết đối với tôi đứng dậy, đưa bàn tay to bè cứng ngắc như bằng gỗ:

– giã biệt anh bạn, chúc anh may mắn.

– Chúc anh đến Ka-sa-rư may mắn.

– Cảm ơn anh. Này con, thanh lịch đò đi.

Chú bé nhỏ chạy tới, đứng bên đề nghị bố, túm đem vạt áo bông của bố, chạy lon ton mang đến kịp cách sải nhiều năm của bạn lớn.

Hai con tín đồ côi cút, nhì hạt cát đã trở nên sức mạnh dạn phũ phàng của bão tố cuộc chiến tranh thổi bạt tới phần đa miền xa lạ… cái gì đang chờ đợi họ sinh sống phía trước? Thiết nghĩ rằng con bạn Nga đó, con người có ý chí kiên cường, sẽ đứng vững được cùng sống ở bên cạnh bố, chú nhỏ xíu kia một khi mập lên sẽ rất có thể đương đầu với tất cả thử thách, vẫn vượt qua các chướng ngại trên tuyến đường nếu như việt nam kêu gọi.

Với một nỗi bi thương thấm thía, tôi quan sát theo hai cha con… chắc rằng cuộc chia tay của công ty chúng tôi sẽ thanh thản giỏi đẹp hơn; tuy thế Va-niu-ska, mới đi được ít bước, đôi bàn chân lũn cũn chuệnh choạng, chợt quay trở về nhìn tôi, vẫy bàn tay nhỏ bé xíu hồng hồng. Bất chợt như có 1 bàn chân con vật nào đó quyến rũ nhưng móng sắc và nhọn bóp đem tim tôi, với tôi cấp quay mặt đi. Không, chưa hẳn những fan đứng tuổi đã bội bạc đầu trong cuộc chiến tranh chỉ khóc trong chiêm bao đâu. Họ cũng khóc trong thực tại đấy. Cái bao gồm ở đấy là phải biết kịp lúc quay khía cạnh đi. Cái bao gồm ở đây là đừng làm cho tổn yêu thương trái tim em bé, đừng làm cho em thấy phần nhiều giọt nước mắt đàn ông lẻ tẻ nóng phỏng lăn bên trên má anh.

(Tuyển tập Mi-khai-in Sô-lô-khốp, bạn dạng dịch của Nguyễn Duy Bình, NXB mong vồng, Mát-xcơ-va, 1987)

Hướng dẫn soạn bài – Số phận nhỏ người

I. Cha cục

Bố cục: chia thành 3 phần

– Phần 1 (từ đầu đến đang nghịch cat đấy): trình làng nhân vật.

– Phần 2 (tiếp đó đến chợt lóe lên như thế): niềm sung sướng của nhỏ bé Va-ni-a.

– Phần 3 (còn lại): Số phẩn hẩm hiu của Xô-cô-lốp và lòng tin vào sức mạnh của con fan Nga.

II. Lí giải soạn bài bác Số phận bé người

Giải câu 1 (Trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2)

Hoàn cảnh và trung khu trạng của An-đrây Xô-cô-lốp sau khi chiến tranh kết thúc và trước khi gặp bé xíu Va-ni-a được miêu tả như vắt nào?

Trả lời:

Hoàn cảnh đáng tiếc của An-đrây Xô-cô-lốp sau chiến tranh ngừng và trước lúc gặp bé xíu Va-ni-a là:

– cuộc chiến tranh đã ngừng và giành được hòa bình, tuy thế thật xót xa khi anh cảm nhận tin người vk thân yêu thương và cô gái của anh sẽ bị bọn phát xít phun chết, niềm vui chiến thắng chưa bao lâu thì nỗi bi lụy lại xảy ra, sự đau xót của anh ý thật tuyệt đỉnh biết bao. đầy đủ nỗi đau mất non đi tín đồ thân, những người thân yêu nhất đã biết thành chiến tranh cướp đi và bây giờ lòng căm thù phát xít vào anh ngày càng được nâng cao.

– cách ra khỏi trận đánh không có thể bước đi về đâu, đành về tá túc nhờ bên người bạn và làm cho nghề lái xe cho nông trường.

– hay uống rượu để dịu bớt nỗi đau, anh ghét bỏ chiến tranh, nó đã chiếm đi do dự bao nhiêu số phận con người vô tội và giờ đây là vợ và phụ nữ của anh, nỗi buồn lòng tin đó anh chẳng thể nào nguôi được hồ hết giọt nước mắt của anh rơi xuống dẫn chứng một điều rằng anh đang sẵn có một nỗi bi thiết tới tận cùng của bé người. Anh đã khóc trước mặt của nhỏ bé Va-ni-a (mồ côi thân phụ mẹ, cũng chính là nạn nhân của chiến tranh, lang thang, vất vưởng, đói rách, ăn xin, tuy nhiên chú nhỏ xíu vẫn thật hồn nhiên, trong sáng). Nỗi đau của anh không diễn tả được bởi lời mà nó nuốt đắng trong trái tim nghẹn ngào thành rất nhiều giọt nước mắt.

=> hai số phận đau thương nghiệt ngã đặt cạnh nhau, bổ sung cho nhau nắm rõ những mất mát ko gì bù đắp nổi do chiến tranh gây ra. Ý nghĩa tố cáo chiến tranh toát ra từ đây.

Giải câu 2 (Trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2)

Việc An-đrây Xô-cô-lốp nhận bé xíu Va-ni-a làm bé nuôi tác động kếch xù đến hai cha con như vậy nào? tâm hồn thơ ngây của bé nhỏ Va-ni-a với lòng hiền hậu của An-đrây Xô cô-lốp được biểu thị như chũm nào? Điểm quan sát của tín đồ kể chuyện có giống điểm chú ý của nhân thiết bị không?

Trả lời:

– việc An-đrây thừa nhận Va-ni-a làm con nuôi sẽ làm biến hóa cả cuộc sống hai phụ thân con:

+ bé bỏng Va ni a đạt được người chở che, mái ấm gia đình.

+ An-đrây tìm lại được ý nghĩa cuộc sống, tìm kiếm được tình yêu thương thương để xóa mờ nỗi nhức chiến tranh.

– trung khu hồn thơ ngây của nhỏ xíu Va-ni-a:

+ mặt mũi lấm lem, quần áo nhơ bẩn nhưng đôi mắt rất sáng.

+ khi được Xô-cô-lốp gọi, leo lên xe hỏi, đợi trả lời.

+ Ngồi trên xe lặng thinh, bốn lự, chốc chố chú ý Xô-cô-lốp …

+ trả lời những thắc mắc một phương pháp hồn nhiên.

+ Nồng nhiệt trình bày tình cảm, sự ước ao, hi vọng khi được nhận làm con.

– Lòng hiền lành của Xô cô lốp:

+ Khi gặp mặt Va-ni-a: thấy quý và nhớ.

+ Trước hoàn cảnh đáng yêu mến và trung ương hồn ngây thơ của Va-ni-a đề xuất đã nhận bé làm bé nuôi => ra quyết định đột nhiên, xuất phát điểm từ đáy lòng.

+ mặc nghe thấy giờ thở lâu năm của bé: dùng rất nhiều hình hình ảnh nhỏ bé, đáng thương để so sánh với Va ni a tội nghiệp.

+ âu yếm Vania như nhỏ đẻ.

+ Âm thầm chịu đựng những đau khổ vì sợ hãi Vania nhức khổ.

=> nhiều tình yêu thương, nhân hậu, giàu trách nhiệm.

– Điểm quan sát nhân trang bị trùng cùng với điểm nhìn tác giả: mẫu chính tại đây … trên má anh.

=> Điểm quan sát chan cất tình yêu thương thương, hướng tới cuộc sống đời thường bình yên, trung ương hồn trong trắng của trẻ em thơ,đầy quý hiếm nhân đạo.

Giải câu 3 (Trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2)

An-đrây Xô-cô-lốp vẫn vượt lên nỗi đau với sự cô đơn ra sao (khó khăn trong đời thường, nằm mê ám hình ảnh và nỗi nhức không nguôi)?

Trả lời:

– lúc Xô-cô-lốp đi làm thì không ai âu yếm bé Va-ni-a, mà nó thì không chịu rời bố nửa bước.

– Kí ức về người cha cũ lâu lâu đột nhiên lóe lên, một hôm nó chợt hỏi: chiếc áo bành tô bằng chất liệu da của tía đâu rồi? Xô-cô-lốp lo lắng nhưng search ra cách nói dối trơn tuột tru. Nhưng thiết yếu nói dỗi với cháu mãi được. Đến khi nó biết được sự thật thì nó đã tổn thương như vậy nào. Vụ việc tưởng bé dại nhưng không đối kháng giản.

Xem thêm: Vì Sao Bạn Nên Uống Nước Gấc Mỗi Ngày Có Tốt Không, 10 Tác Dụng Tuyệt Vời Của Nước Gấc G3 Nuskin

– Rồi bệnh về tim của Xô-cô-lốp tái phát. Còn nếu không may, thằng nhỏ tuổi lại mất thân phụ một lần nữa thì Xô-cô-lốp sẽ khổ sở biết chừng nào.

– Còn một nỗi khổ trọng tâm nữa, hằng đêm Xô-cô-lốp nằm mơ thấy bà xã con … đột nhiên thức giấc thì gối đậm nước đôi mắt => nhỏ nhắn Va-ni-a đem lại niềm vui và hạnh phúc nhưng chỉ xoa dịu lốt thương lòng chứ không hề thể thay thế vợ con, quan trọng bù đắp nỗi mất mát mập lao, đều tình cảm thiêng liêng sẽ mất. Vào sâu thẳm trọng điểm hồn, Xô-cô-lốp vẫn âm thầm chịu đựng nỗi nhức – vết thương cuộc chiến tranh dai dẳng. Quy qui định tâm lí được thể hiện chân thật tự nhiên, thuyết phục.

– khi lái xe, Xô-cô-lốp lỡ tạo ra tai nạn, chuyện không đâu nhưng anh bị tước bằng lái. Gắng là mất việc. Hai phụ vương con lại lang thang đi tìm kiếm việc. Hình hình ảnh con fan bé nhỏ côi phới giữa nước Nga bát ngát đã gây xúc rượu cồn lớn.

– cuối cùng là cảm giác của tác giả về rất nhiều con người Nga đó, tác giả tin rằng, cùng với nghị lực cùng sức mạnh, chúng ta sẽ chiến đấu và vượt qua rất nhiều thử thách.

Giải câu 4 (Trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2)

Nhận xét về thể hiện thái độ của tín đồ kể chuyện. Ý nghĩa lời trữ tình ngoại đề ở cuối tác phẩm.

Trả lời:

Thái độ fan kể chuyện

– diễn tả lòng khâm phục, sự quý mến với bản lĩnh kiên cường, lòng hiền đức của con fan Xô viết.

– tin cậy vào tương lai qua hình ảnh chú bé bỏng Vania.

– tin cẩn vào sức mạnh tiềm ẩn và những hiến đâng thầm lặng cơ mà to lớn của rất nhiều thế hệ con tín đồ Nga vào cuộc xây đắp và bảo vệ tổ quốc.

– Đoạn cuối: lời kêu gọi, nhắc nhở sự quan lại tâm, nhiệm vụ của toàn làng hội so với những con người bất hạnh.

Giải câu 5 (Trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2)

Theo anh (chị), qua đoạn đích này, Sô-lô-khốp nghĩ về gì về số phận con người?

Trả lời:

Với Sô lô khốp: trong cuộc sống, mỗi người rất có thể sẽ bao hàm số phận khác nhau,con người có thể chạm mặt nhiều nỗi đau, bất hạnh, mất mát, nhưng lại nhà văn vẫn không tiến công mất hy vọng vào niềm tin, niềm sung sướng con người. Ông tin tưởng, con tín đồ biết phụ thuộc nhau, chia sẻ, đùm bọc, dịu dàng nhau sẽ làm cho hạnh phúc.

Soạn phần rèn luyện bài Số phận bé người

Giải câu 1 – rèn luyện (Trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2)

Tìm cái new của truyện ngắn định mệnh con người trong việc mô tả cuộc cuộc chiến tranh vệ quốc mập ú của quần chúng. # Liên Xô.

Trả lời:

Truyện ngắn định mệnh con người là tác phẩm trước tiên trong văn học tập Xô viết sau chiến tranh đã gan dạ táo bạo chú ý thẳng vào sự thật khắc nghiệt của chiến tranh: không chỉ có vinh quang đãng chiến thắng, tín đồ lính mang phần đông phẩm chất anh hùng của cả cộng đồng mà còn phải nhìn thấy với đa số đau khổ, phần lớn mất mát của cuộc chiến tranh gây nên. Vào đó, đáng chú ý nhất là số phận bất hạnh của Xô – cô – lôp và nhỏ xíu Va – ni – a.

→ Qua tác phẩm, công ty văn vẫn tố cáo chiến tranh phát xít một cách mạnh mẽ mẽ, đồng thời cũng khẳng định bản lĩnh và chổ chính giữa hồn hiền lành của con bạn Nga, tính phương pháp Nga.

Giải câu 2 – rèn luyện (Trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2)

Tưởng tượng và viết một đoạn văn về cuộc sống thường ngày tương lai của hai bố con An-đrây Xô-cô-lốp.

Trả lời:

Tưởng tượng với viết đoạn văn về cuộc sống tương lai của hai bố con An – đrây Xô – cô – lôp:Chú ý vào bài toán thể hiện tại miềm tin vào hạnh phúc sau đây của hai cha con.

Ví dụ: Hai phụ thân con tìm kiếm được một cuộc sống thường ngày bình im trên một ngôi thôn nhỏ. Chúng ta cùng với những người dân nơi đây bắt tây vào vấn đề xây dựng một cuộc sống mới, Xô – cô – lôp tìm kiếm được việc làm cho ổn định, anh không còn tìm mang đến rượu nữa, nhỏ xíu Va – ni – a đến lớp với chúng bạn… cuộc sống thường ngày của họ khôn xiết vui vẻ và hạnh phúc.

Tham khảo thêm cách soạn khác bài bác Số phận nhỏ người

Câu 1. Hoàn cảnh và trọng điểm trạng của An-đrây Xô-cô-lốp sau thời điểm chiến tranh xong và trước khi gặp bé xíu Va-ni-a được diễn đạt như núm nào?

Trả lời:

– thực trạng và tâm trạng An-đrây Xô-cô-lốp sau chiến tranh:

Năm 1944, sau khoản thời gian thoát ngoài ách quân lính của tù đọng binh, Xô-cô-lốp theo thông tin được biết một tin đau đớn: tháng 6 năm 1942 bà xã và hai con gái anh đă bị bọn phát xít thịt hại. Niềm hi vọng sau cùng giúp anh dính víu vào cuộc sống này là A-na-tô-li, chú học sinh tốt toán, đại úy pháo binh, đứa đàn ông yêu quý đang cùng anh tiến tấn công Béc-lin. Cơ mà đúng sáng ngày 9 mon 5 ngày chiến thắng, một tên thiện xạ Đức sẽ giết chết A-na-tô-li.

Anh đã “chôn nụ cười sướng với niềm hi vọng cuối cùng trên khu đất người, đất Đức”, “Trong người có cái nào đấy vỡ tung ra”, đổi thay “người mất hồn”. Sau khi lần lượt mất tất cả người thân, Xô-cô-lốp rơi vào cảnh nỗi đau thuộc cực.

– bước ra khỏi trận chiến không có thể đi về đâu, đành về tá túc nhờ bên người các bạn và làm nghề lái xe mang đến nông trường.

– Xô-cô-lốp tìm tới rượu nhằm dịu giảm nỗi đau: “Phải bảo rằng tôi sẽ thật sự say mê cái món gian nguy ấy”. Xô-cô-lốp biết rõ sự nguy hiểm của rượu tuy nhiên anh vẫn tiếp tục uống – lời trọng tâm sự ấy trailer sự bế tắc của anh.

– Anh đang khóc trước mặt của bé xíu Va-ni-a (mồ côi thân phụ mẹ, cũng là nạn nhân của chiến tranh, lang thang, vất vưởng, đói rách, ăn uống xin, nhưng chú bé vẫn thiệt hồn nhiên, vào sáng). Nỗi đau của anh ấy không mô tả được bởi lời cơ mà nó nuốt đắng trong trái tim nghẹn ngào thành rất nhiều giọt nước mắt.

=> nhị số phận đau thương nghiệt xẻ đặt cạnh nhau, bổ sung cập nhật cho nhau hiểu rõ những mất mát không gì bù đắp nổi do cuộc chiến tranh gây ra. Ý nghĩa tố cáo cuộc chiến tranh toát ra từ đây.

Hình hình ảnh Xô-cô-lốp ko những bộc lộ khí phách nhân vật của nhân dân, hơn nữa nói lên cái giá rất đắt của chiến thắng, những cực khổ tột thuộc của con bạn do chiến tranh gây ra – đó là yếu tố tạo nên sức tố cáo cuộc chiến tranh phát xít mạnh khỏe của tác phẩm.

Câu 2. Việc An-đrây Xô-cô-lốp nhận bé xíu Va-ni-a làm bé nuôi tác động vĩ đại đến hai cha con như thế nào? vai trung phong hồn thơ ngây của nhỏ bé Va-ni-a cùng lòng hiền từ của An-đrây Xô cô-lốp được bộc lộ như thế nào? Điểm nhìn của người kể chuyện tất cả giống điểm nhìn của nhân trang bị không?

Trả lời:

– Giữa thời gian đang làm cho vào tâm trạng, bế tắc, An-đrây vẫn gặp nhỏ bé Va-ni-a cũng là nạn nhân đáng buồn của chiến tranh. Người sáng tác tả câu hỏi Xô-cô-lốp thừa nhận Va-ni-a làm bé nuôi rất thâm thúy và cảm động. Câu hỏi làm đó đà tác động sâu sắc đến cả nhị người:

+ nhỏ bé Va ni a đã đạt được người chở che, mái ấm gia đình.

+ An-đrây tìm kiếm lại được ý nghĩa sâu sắc cuộc sống, tìm được tình yêu thương thương nhằm xóa mờ nỗi nhức chiến tranh.

– trọng tâm hồn ngây thơ của cậu nhỏ bé Va-ni-a cùng lòng nhân từ của An-đrây vẫn được biểu lộ một biện pháp tương hợp hết sức cảm động:

Tâm hồn thơ ngây của nhỏ nhắn Va-ni-a:

+ khía cạnh mũi lấm lem, quần áo dơ dáy nhưng hai con mắt rất sáng.

+ lúc được Xô-cô-lốp gọi, leo lên xe hỏi, ngóng trả lời.

+ Ngồi bên trên xe yên thinh, tứ lự, chốc chố quan sát Xô-cô-lốp …

+ trả lời những thắc mắc một phương pháp hồn nhiên.

+ Nồng nhiệt biểu thị tình cảm, sự cầu ao, hy vọng khi được trao làm con.

Lòng hiền đức của Xô cô lốp:

+ Khi chạm mặt Va-ni-a: thấy quý và nhớ.

+ Trước thực trạng đáng yêu mến và trung ương hồn thơ ngây của Va-ni-a buộc phải đã nhận bé nhỏ làm nhỏ nuôi => đưa ra quyết định đột nhiên, khởi nguồn từ đáy lòng.

+ khi nghe tới thấy giờ đồng hồ thở nhiều năm của bé: dùng đông đảo hình ảnh nhỏ bé, đáng tiếc để so sánh với Va ni a tội nghiệp.

+ chăm lo Vania như con đẻ.

+ Âm thầm chịu đựng đựng những khổ cực vì sợ Vania đau khổ.

=> nhiều tình yêu thương thương, nhân hậu, nhiều trách nhiệm.

– Ở toàn cục đoạn này, điểm chú ý của người sáng tác hoàn toàn cân xứng với điểm quan sát của nhân vật, bởi vì vậy khiến được niềm xúc đụng trực tiếp.

Câu 3. An-đrây Xô-cô-lốp đã vượt lên nỗi đau cùng sự cô đơn ra làm sao (khó khăn vào đời thường, nằm mê ám hình ảnh và nỗi đau không nguôi)?

Trả lời:

– trở ngại củá Xô-cô-lốp lúc nhận bé Va-ni-a làm con trong công cuộc thường nhật: câu hỏi nuôi dưỡng chăm sóc, đa số rủi ro bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra, nhất là việc bắt buộc làm “tổn mến trái tim bé nhỏ bỏng của Va-ni-a”. Hình như là nỗi khổ tâm, dằn vặt của anh ý về hồ hết kí ức, lốt thương trung tâm hồn vẫn còn đau đớn.

– Xô-cô-lốp không xong vươn lên trong ý thức tuy thế nỗi đau, vệt thương lòng cần yếu hàn gắn. Đó chủ yếu là bi kịch sâu sắc trong số phận của Xô-cô-lốp. Đó cũng là tính chân thực của số trời con fan sau chiến tranh.

Câu 4. Nhận xét về thể hiện thái độ của fan kể chuyện. Ý nghĩa lời trữ tình ngoại đề sinh hoạt cuối tác phẩm.

Trả lời:

– biểu đạt lòng khâm phục, sự quý quí với khả năng kiên cường, lòng nhân hậu của con người Xô viết.

– tin cậy vào sau này qua hình ảnh chú nhỏ xíu Vania.

– tin yêu vào sức mạnh tiềm ẩn và những cống hiến thầm lặng mà lại to lớn của không ít thế hệ con người Nga trong cuộc thành lập và bảo đảm tổ quốc.

– Đoạn cuối: lời kêu gọi, cảnh báo sự quan lại tâm, nhiệm vụ của toàn làng hội đối với những con bạn bất hạnh.

Câu 5. Theo anh (chị), qua đoạn đích này, Sô-lô-khốp nghĩ gì về số phận con người?

Trả lời:

Với Sô lô khốp: trong cuộc sống, mỗi người có thể sẽ bao gồm số phận khác nhau,con người có thể chạm chán nhiều nỗi đau, bất hạnh, mất mát, cơ mà nhà văn vẫn không đánh mất hy vọng vào niềm tin, niềm hạnh phúc con người. Ông tin tưởng, con người biết phụ thuộc nhau, phân tách sẻ, đùm bọc, thân thương nhau sẽ tạo cho hạnh phúc.

Soạn phần luyện tập bài số trời con tín đồ trang 124 SGK ngữ văn 12 tập 2

Câu 1. Tìm cái bắt đầu của truyện ngắn số phận con fan trong việc diễn đạt cuộc chiến tranh vệ quốc đồ sộ của nhân dân Liên Xô.

Trả lời:

– Sô-lô-khốp đã miêu tả chiến tranh trong bộ mặt thật của nó, trong “đau khổ, chết chóc, máu me” (Lời L.Tôn-Xtôi), biểu đạt một quan điểm mới, cách mô tả bắt đầu hiện thực cuộc sống thường ngày sau chiến tranh.

– Nhân vật trong thành công là phần đa con fan bình thường, thậm chí nhỏ bé với toàn bộ các quan hệ giới tính phức tạp phong phú và đa dạng tiêu biểu đến số phận con bạn trong chiến tranh. Trả cảnh đau đớn ghê ghê của Xô-cô-lốp sẽ làm trông rất nổi bật tâm hồn hiền từ và tính cách kiên định của anh. Đó là những bé người thông thường mà vĩ đại, hình ảnhcủa quần chúng Nga.

– Truyện cũng đều có một đoạn trữ tình nước ngoài đề ở đoạn cuối bày tỏ sự đồng cảm, tin tưởng tưởng và sự bái phục của tác giả so với một tính bí quyết Nga kiên cường và nhân hậu. Bên văn tin cậy vào một rứa hệ tương lai qua hình hình ảnh chú bé nhỏ Va-ni-a. Đó cũng là lời nhắc nhở, kêu gọi sự thân thiết của toàn làng hội so với mỗi số phận cá nhân sau chiến tranh. Cách kể chuyện này tạo thành một phương thức miêu tả lịch sử mới: lịch sử vẻ vang trong mối quan hệ mật thiết với định mệnh cá nhân.

Câu 2. Tưởng tượng và viết một quãng văn về cuộc sống tương lai của hai tía con An-đrây Xô-cô-lốp.

Xem thêm: Kỹ Thuật Tìm Kiếm Và Thay Thế (Find And Replace), Lệnh Replace Để Thay Thế Hàng Loạt Từ Trong Word

Trả lời:

Hai cha con tạm dừng cuộc hành trình, sống tại 1 ngôi xã nhỏ. Bạn dân ở đó tuy túng thiếu vì tất cả đều đang gây ra lại phần đông thứ từ hầu như đổ vỡ vạc của cuộc chiến tranh nhưng chúng ta lại đầy ắp tình ngọt ngào và lòng tin lạc quan. Ngày ngày Xô-cô-lốp đi vỡ đất trồng cầy, Va-ni-a đi học với các bạn bè… Cả nhì sống hạnh phúc, vui vẻ. Rất nhiều vết yêu mến buốt nhót thời trước dần nguôi ngoai cùng tạm ngủ lặng trong kí ức của họ.