Sống sống như hòn đá

     

Hướng dẫn lập dàn ý Nghị luận về câu hát Đừng sinh sống như hòn đá, sống không một tình yêu, sinh sống chỉ biết thân mình, chổ chính giữa hồn luôn luôn băng giá, chớ hóa thân thành đá tuyệt nhất. Với những bài dàn ý cùng văn mẫu được tổng vừa lòng và soạn dưới đây, các em sẽ sở hữu được thêm nhiều tài liệu hữu ích ship hàng cho việc học môn văn. Cùng tìm hiểu thêm nhé! 

Dàn ý Nghị luận về câu hát Đừng sống như hòn đá, sống không một tình yêu, sống chỉ biết thân mình, trung tâm hồn luôn luôn luôn băng giá, chớ hóa thân thành đá

a) Mở bài

- Đối với mỗi nhỏ người, được ra đời và mãi sau vốn đã là 1 trong niềm hạnh phúc khổng lồ trong cuộc sống. Nhưng mà sống làm thế nào để cho có ý nghĩa lại không phải ai cũng làm được.

Bạn đang xem: Sống sống như hòn đá

- Lời bài xích hát của chũm nhạc sĩ è Lập là một trong lời khuyên nhủ sâu sắc, lời giáo dục mang tính nhân văn cao cả về phương pháp sống biết yêu thương thương, biết sẻ chia và luôn hướng về người khác.

b) Thân bài

* phân tích và lý giải ý nghĩa:

- “ Đá” là đồ vô tri vô giác được sử dụng trong cuộc sống con người, có hình thức bề ngoài cứng nhắc, rắn rỏi.

- theo cách khắc họa của tác giả, đá được hiện lên với vẻ thô mịch tự nhiên của nó” sống không một tình yêu, sống chỉ biết thân mình, trung ương hồn luôn luôn băng giá”. Đá sống thọ giữa cuộc đời nhưng lại sống như thể ngoài hành tinh chỉ tất cả riêng nó.

→ tác giả muốn lắc đầu lối sinh sống ích kỉ, eo hẹp hòi; sống thô khan thiếu thốn tình cảm của con người hiện nay. Giả dụ như sự chắc nịch của đá là thực chất thì lối sống xấu đi này đang dần biến đổi “bản chất” của nhiều người – những người dân chỉ nghe biết mình mà quên đi bạn khác.

* Lối sống “như hòn đá” tồn tại làm việc một phần tử người trong làng mạc hội

Sống “như hòn đá” là lối sinh sống ích kỉ, vô cảm, không share và yêu thương thương đã tồn tại trong thực tiễn với nhiều thể hiện ở các mức độ, lever khác nhau.

Có hiện tượng lạ con bạn trơ lì, vô cảm tới mức không mảy may cồn lòng trước vui bi thảm của đồng loại, ko hề suy nghĩ những vấn đề xẩy ra trong thôn hội; không đãi đằng thái độ hoặc bao hàm hành động rõ ràng khi chứng kiến cái Xấu, cái Ác hoành hành trong làng hội…

Lại có những người dân vì những mong ước ích kỉ của phiên bản thân mà trở thành những số đông “hòn đá” ngáng trở người khác, cản trở sự hiện đại của xóm hội…

* Nguyên nhân:

Lối sống “như hòn đá” có thể xuất phát điểm từ những ảnh hưởng tác động của nền kinh tế thị trường. đa số người chạy theo thứ chất yêu cầu chỉ chăm chú đến tiện ích của cá nhân, “mũ nỉ đậy tai” với cuộc sống bên phía ngoài mình. Lân cận đó: xóm hội cũng chưa có những vẻ ngoài lên án và răn nạt mãnh mẽ; đủ sức đẩy lùi bệnh lý vô cảm, lối sinh sống ích kỉ ở những người.

Do dìm thức của khá nhiều người về ý nghĩa sâu sắc thực sự của cuộc sống thường ngày còn mơ hồ. Từ chỗ coi trọng đời sống vật chất, xem nhẹ đời sống tinh thần… dẫn cho tình trạng vai trung phong hồn “băng giá”.

* Hậu quả:

Sống như hòn đá sẽ khiến cho mỗi cá thể bị cô lập; những nét đẹp nhân văn trong thôn hội cũng bị thủ tiêu. Lối sống ích kỉ, vô cảm còn là nguồn gốc của nhiều thói hư, phần còn kém khác.

* bài học nhận thức với hành động:

Những ca tự trong bài bác hát Tâm hồn của đá đã đậy định lối sống khép mình, ích kỉ, vô cảm nghỉ ngơi một phần tử con fan trong làng hội. Từ đó khuyến cáo lối sinh sống tích cực: Sống đồng nghĩa với giao cảm, sẻ chia, đùm bọc, yêu thương thương. Sống không chỉ có là trường thọ mà còn là một cảm giác; không chỉ là hưởng thụ mà còn là một cống hiến, không chỉ là nhận yêu thương ngoại giả cần share yêu thương…

Cần phê phán những người dân có lối sống “như hòn đá”. Quan tiền điểm “Đừng sinh sống như hòn đá” không chỉ là 1 trong những lời răn mình của từng người; mà còn là lời cảnh thức giấc với tất cả mọi người trong xóm hội.

c) Kết bài

Tuổi trẻ chớ sống “như hòn đá”. Tuổi trẻ nên sóng sông nổi, mãnh liệt. Tuổi trẻ cần “sống ở gắng chủ động”. Tuổi trẻ bắt buộc sống có bản lĩnh để dám đương đầu với mọi khó khăn test thách. Tìm kiếm ra mục đích sống của công ty là bước đặc biệt quan trọng đầu tiên để sống cuộc sống đời thường không giới hạn.

Xem thêm: Hướng Dẫn Chi Tiết Cách Làm Bài Báo Cáo Thực Tế, Bật Mí Cách Làm Báo Cáo Thực Tập Tốt Nghiệp Từ A

Nghị luận về câu hát Đừng sống như hòn đá, sống không một tình yêu, sống chỉ biết thân mình, trung ương hồn luôn luôn băng giá, đừng hóa thân thành đá - mẫu mã số 1


Cuộc sống luôn luôn có muôn hình vạn trạng. Chủ yếu con người tạo nên sự những color khác nhau cho cuộc sống đời thường thêm tươi đẹp. Mặc dù nhiên, ngày nay, có tương đối nhiều người sinh sống như hòn đá, lạnh lùng, vô cảm với đẩy khoảng cách của con tín đồ với con người ra xa. Sinh sống như hòn đá là việc mọi cá nhân sống với thể hiện thái độ vô cảm, thờ ơ, lãnh đạm, không để ý đến ai, không suy xét nỗi nhức khổ, bất hạnh của fan khác nhưng mà chỉ biết đến bản thân mình. Đây là 1 trong “căn bệnh”, tính giải pháp xấu mà họ cần phải thay đổi, tẩy chay để cuộc sống này trở nên xuất sắc đẹp hơn. Thôn hội ngày dần phát triển, nhỏ người mắc với cuộc sống, với những dự tính riêng của mình nên thỉnh thoảng vô hình chung tạo nên khoảng bí quyết giữa tín đồ với người, họ và mọi fan ít gồm thời gian cân nhắc người không giống hơn. Đôi thời gian sự vô trung tâm đến từ bản chất của fan đó, vì vị kỉ nên chỉ có thể nghĩ đến phiên bản thân mình mà không quan lại tâm, cân nhắc những bạn xung quanh, chỉ mong muốn nhận lại mà không thích cho đi. ở kề bên đó, sự vô cảm nhiều lúc là do chịu tác động từ những người xung quanh. Nếu những người dân xung xung quanh chỉ nghĩ đến phiên bản thân mình, không người nào quan tâm, chia sẻ với ai điều gì sẽ dần hình thành cho người khác tính biện pháp này. Một thực trạng chúng ta vẫn còn bắt gặp trong cuộc sống thường ngày vẫn còn có không ít người sinh sống với tấm lòng nhân hậu, sống tình nghĩa, biết thân thương và chia sẻ với những người dân xung quanh, biết kính yêu với phần đông mảnh đời bất hạnh; những người này và những thông điệp tốt đẹp phải được chia sẻ và lan tỏa nhiều hơn thế trong cộng đồng để phần đông người biết đến và học tập tập. Vô cảm là một hiện tượng xấu vẫn ngày càng lộ diện nhiều sinh hoạt trong cùng đồng. Họ hãy bên nhau chung tay kiến thiết một cuộc sống đời thường tràn ngập yêu thương cùng đẩy lùi căn bệnh vô cảm.

Nghị luận về câu hát Đừng sinh sống như hòn đá, sống ko một tình yêu, sống chỉ biết thân mình, trung ương hồn luôn luôn băng giá, chớ hóa thân thành đá - mẫu số 2

Đã khá lâu rồi tôi mới tìm tới một quán nước vỉa hè ở góc phố hà thành . Cảnh quan vẫn vậy, chút nắng chiều cuối Đông hòa vào cái se se của gió rét Đông Bắc mang đến cái cảm hứng bâng khuâng lạ lùng mà quá đỗi quen thuộc thuộc. Thủ đô vẫn thế, dòng xe, dòng fan như hòa vào chiếc dòng đời ân hận hả, vội vàng bởi vì lẽ mưu sinh hay nhật… với đâu đó, một chiếc Radio cũ lại phát những bài xích hát, ca từ đậm chất bình dị của Hà Nội, đến tôi đầy đủ phút lắng nghe về cuộc sống thường ngày xung quanh, hồ hết suy tứ chiêm nghiệm về cuộc đời :

Đừng sống y hệt như hòn đá, giống hệt như hòn đá 

Sống không một tình yêu

Sống chỉ biết riêng mình 

Tâm hồn luôn luôn băng giá

 Đừng hòa mình thành đá

Những câu hát quen thuộc từ ca khúc “Tâm hồn của đá” mà lại ban nhạc bức tường thể hiện. Tôi ko nhớ rõ tôi vẫn nghe ca khúc ấy từng nào lần, bởi cứ từng chiều hà thành ca khúc ấy lại vang lên nghỉ ngơi góc bé dại nội thành như một sản phẩm dư vị thiết yếu thiếu. Tuy vậy với tôi, dù nghe bao nhiêu lần chăng nữa thì nó vẫn mới mẻ, vẫn hấp dẫn, vẫn xứng đáng suy tư, xứng đáng cảm nhận. Và mỗi lần nghe vào tôi lại có những xúc cảm riêng trong tâm địa hồn, tôi lại rút ra số đông triết lý sinh sống cho bạn dạng thân trong những ca từ giản dị và đơn giản ấy…

Tôi bước đầu tìm tòi trong trí nhớ của chính mình những hình ảnh, phút giây mà chủ yếu tôi nhìn thấy, “con người giống như hòn đá” – mọi fan thờ ơ với một nàn nhân tai nạn thương tâm giao thông, im thin thít trước hành động trộm cắp ngơi nghỉ bến xe bus,… tôi với bạn, ai trong bọn họ cũng từng nhìn thấy điều này, tối thiểu một lần. Và rồi nơi nào đó trong bốn tưởng của tôi và chúng ta cũng tồn tại tâm lý “đó không phải việc của mình”, “đâu cần đon đả chuyện người khác”… Hay nỗ lực dùng một sự suy diễn nào đó biện minh cho giải pháp nhìn cuộc sống vô cảm của chính mình và rồi thì thầm nhủ “phận ai nấy lo”. Đó là sự thờ ơ, vô cảm với cuộc sống thường ngày xung quanh.

Và tôi quan sát về phiên bản thân mình, cũng có thể có những lần chủ yếu tôi vô cảm với mình. Hay nói theo cách khác là quan tâm đến vô thức, nhắm mắt nhắm mũi nhằm nghe ai đó gửi ra mọi lựa chọn cho bạn dạng thân mình. Để rồi bao gồm khoảng thời gian tôi sống theo cách “ngày qua ngày” nhàm chán, không rượu cồn lực, không lý tưởng. Cũng có lúc tự tôi che giấu đi những xúc cảm tâm hồn để gia công khổ chính mình. Và hiện nay nhìn lại, hẳn tôi và các bạn đã thấy mình từng như thế, sống mà chỉ với nghĩa tồn tại, “sống hệt như hòn đá- sống hóa đá tâm hồn.”

Chẳng ai trong bọn họ muốn thấy những người dân xung quanh bản thân như vậy, càng không muốn chính mình là nàn nhân của tình trạng bệnh xã hội ấy. Tôi ban đầu biết lắng nghe khá thở cuộc sống, biểu hiện những cảm hứng ra ngoài, fan ta call đó là giải pháp mở lòng với cuộc sống. Tôi không né tránh những gì nhưng mà mình thấy, ko biện minh cho những gì bản thân sai cùng cũng không tìm kiếm cách kìm hãm quá mức cảm xúc của mình. Đó là thời điểm tôi không muốn mình như đại dương chết, chỉ có vị mặn cùng đắng vào cuộc sống, cũng không thích mình biến thành hòn đá lạnh lẽo, cúng ơ, tôi ước ao đem trọng tâm hồn bản thân nhuộm color cuộc sống.

Trái tim con tín đồ vốn dĩ có nhiệm vụ là đập…đập…và đập để duy trì sự sống, cống hiến và làm việc cho thể xác. Nhưng cũng cần phải nhớ rằng, trái tim chưa hẳn sỏi đá, không solo thuần chỉ với biết đập, hơn nữa biết rung động. Cách duy tuyệt nhất để cảm nhận được sự rung cồn của trái tim là chia sẻ và lắng tai như bao gồm tôi sẽ trải lòng cùng tản mạn.

Phố phường hà thành vẫn ồn ào, náo sức nóng như cái giải pháp mà nó trường tồn, còn tôi, thiết yếu trong loại ồn ào, náo nhiệt ấy tôi lại tìm thấy cho chính bản thân những khoảnh lặng vai trung phong hồn, chút cẩn trọng cho cuộc sống của riêng biệt tôi.

Với tôi, tôi luôn muốn đối mặt với gần như gì cuộc sống dành tặng, niềm hạnh phúc hay nhức khổ, niềm vui hay nỗi buồn. Tôi luôn quan niệm rằng sóng gió cuộc sống mình chỉ thức tỉnh chứ cấp thiết đánh gục niềm tin vào cuộc sống, sự sáng sủa vào cuộc đời. Tôi mừng đón cuộc đời bằng cách cho đi và nhận lại như cái giải pháp mà Tố Hữu thổi hồn bản thân qua 4 câu thơ :

Nếu là bé chim, mẫu lá

Thì bé chim bắt buộc hót, loại là phải xanh

Lẽ nào vay mà không có trả

Sống là cho, đâu riêng gì nhận riêng biệt mình.

 Thế gian này trường đoản cú khi sinh sản hóa sơ khai, nên tới tư tỷ năm bé bướm biết bay, nhỏ chim biết hót cùng đến hiện thời đã hơn tư tỷ năm để con tín đồ biết chết do yêu, gật đầu đồng ý hy sinh vày tình yêu thương của mình. Vậy tại sao ta bắt buộc sống một phương pháp trọn vẹn nhất?

Một góc Hà Nội, tôi chợt nhận thấy rằng, cuộc đời cũng thiệt ngắn ngủi, sinh ra mất đi vốn đã là quy nguyên tắc tất yếu, vậy nên đừng tự nghiền buộc đồng ý hay ưng thuận quy dụng cụ đó, mà lại hãy tiếp nhận nó một cách sáng sủa rằng cuộc đời này đến ta đông đảo phút giây an vui, phần đa phút giây hồn nhiên, những tinh thần yêu khao khát cháy bỏng…

Mười tám tuổi, tôi không có quá nhiều kinh nghiệm sống, nhưng mà để trải lòng thì tôi luôn luôn sẵn sàng share tất cả. Hoàn toàn có thể một lúc nào đó, tôi cảm giác bất lực với cuộc sống này nhằm rồi hoàn toàn có thể tự làm trung khu hồn mình hóa đá cơ mà được sống trên đời này đang là đáng quý, đáng trân trọng biết bao. Như một đơn vị văn đã từng nói : “hãy mỉm mỉm cười với cuộc sống – thì cuộc sống sẽ mỉm mỉm cười lại với chúng ta”

Hà Nội giờ vẫn xế chiều, nắng sẽ tắt, bài xích hát “Tâm hồn hóa đá” cũng khép lại. Dòng người lại càng gấp rút hơn. Và dòng ra Radio cũ lại liên tiếp mang dư âm mới hòa vào nhịp sống khu vực đây :

“Sống vào đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi…”

Nghị luận về câu hát Đừng sinh sống như hòn đá, sống không một tình yêu, sống chỉ biết thân mình, trọng điểm hồn luôn luôn luôn băng giá, chớ hóa thân thành đá - mẫu mã số 3

Cuộc sông, nhu một làn nước xanh trong nhàn rỗi trôi; ko cần tới những con sóng dữ dội khiến ta thấy chao đảo ngả nghiêng; không đề nghị đến màu sắc sắc rực rỡ tỏa nắng vì chỉ tạo nên ta huyễn ảo về hạnh phúc. Bên trên hành trình đi kiếm mục đích của cuộc sống, ta yêu cầu sự thanh thanh như làn nước để ung dung, yên bình với gian lao và đề nghị tình yêu thương bao bọc tâm hồn trước cuộc đời lắm nỗi. Có lẽ điều đó cũng phù hợp với quan niệm sống của nghệ sĩ è Lập được biểu lộ qua lời bài hát:

“Tâm hồn của đá”:

“Đừng sống hệt như hòn đá, y hệt như hòn đả

Sống không một tình yêu

Sống chỉ biết thân mình

Tâm hồn luôn luôn băng giá

Đừng hóa trang thành đá ”

Ta vẫn biết, đá là 1 vật thô kệch, rắn kiên cố và vô tri vô giác, không hề có một phản bội ứng hay xúc cảm nào cả. “Sống như hòn đá” khác gì việc sống rét mướt lùng, thờ ơ, cô lập bạn dạng thân với đa số người xung quanh và vô cảm cùng với niềm vui, nỗi khổ của con người. Từ lúc được sinh ra, nhỏ người cần phải biết bao tình yêu thương hay chí ít là sống đúng nghĩa với từng phút, từng giây của đời mình. Qua lời bài bác hát của mình, è Lập ước ao gửi gắm đến ta một kinh nghiệm tay nghề sống sâu sắc: một ngày so với đời tín đồ là thừa ngắn ngủi mà lại một đời người lại do mỗi ngày tạo nên, chính vì thế ta hãy sống thật ý nghĩa, biết ngọt ngào để phá vỡ lớp băng của việc vô cảm, hững hờ giữa con bạn với nhau.

Mỗi họ chính là một phần tử của thôn hội. Nhiều cá nhân gắn kết, thân thương nhau và cùng cả nhà xây dựng cuộc sống đời thường tươi đẹp. Một lúc “sống như hòn đá”, con tín đồ ta đã chẳng tra cứu được chân thành và ý nghĩa cho sự trường tồn của mình, đã chẳng cảm giác được món quà chế tạo ra hóa ban cho để ta xuất hiện trên đời. Chưa hẳn vô tình mà con bạn đều được xuất hiện với một trái tim nóng nóng như thế, khác hoàn toàn với hòn đá vô tri tê - “tâm hồn luôn băng giá”, chẳng biết được những điều gì đến định nghĩa của việc yêu thương! Và cuộc sống này, không thiếu những người luôn luôn biết cách suy xét những tín đồ xung quanh, biết phương pháp giúp ích đến đời bởi đam mê, lí tưởng của mình. 1 trong các sổ đó là Helen Keller - bạn nữ văn sĩ, nhà hoạt động xã hội, speeker người Mỹ. Cho dù bị mù, câm, điếc vì viêm màng não nhưng bà đã giỏi nghiệp Đại học Harvard. Là 1 trong những người rủi ro mắn, bà đã sử dụng ý chí nghị lực để phòng trả lại định mệnh trớ trêu, xong xuôi sự nghiệp khơi gợi tấm lòng hiền từ của phần lớn người, mang đến hi vọng với niềm an ủi cho người tàn tật. Lân cận đó, chúng ta không thể không kể đến Trần Lập - tín đồ nghệ sĩ đầy năng lực của nghệ thuật và thẩm mỹ nước nhà. Anh vừa mới rồi đời sau một thời hạn mắc bệnh dịch nan y. Nhìn lại cuộc đời 42 năm của anh, hoàn toàn có thể thấy music và con fan anh như hòa quyện làm cho một. Ca từ trong các ca khúc của anh ý không bi lụy và không tồn tại những nỗi bi quan thương ủy mị. Ở sẽ là lời khuyên nhủ tuổi trẻ đối mặt với cuộc sống, tình thân với một cách biểu hiện sống tích cực. Vào nhạc của nai lưng Lập, gần như “Tâm hồn của đá” không tồn tại chỗ trú ngụ, vì anh muốn sức hot của thai nhiệt huyết trong những ca khúc của mình có thể truyền xúc cảm cho thanh niên nói riêng và mọi bạn nói chung. Ở trằn Lập, sự kiên định và lạc quan toát ra như chủ yếu hơi thở của anh. Gần hai tháng trước lúc mất, thủ lĩnh nhóm bức tường chắn vẫn bình thản chat chit với các em nhỏ tuổi đang thừa qua cơn bạo bệnh, trao tận tay những em từng món quà. Trong số những ngày sau cuối của cuộc đời, nai lưng Lập vẫn nỗ lực làm một vấn đề có ích. Cuộc sống anh đang trở thành một bài bác học cuộc sống quá đẹp. Và đó là họ, những người dân với trái tim nóng nóng tình thương thương, thương fan và yêu mến đời, đã là phần nhiều tấm gương dẫn lối, truyền cảm giác cho biết bao thay hệ, tuyệt nhất là nuốm hệ trẻ.

Đời người, bình thường hay phải chăng hèn, cừ khôi hay tầm thường, đông đảo do mọi cá nhân tự ra quyết định cả. Để tạo ý nghĩa cho sự mãi sau của bản thân, họ cần bước đầu bằng số đông việc nhỏ tuổi nhặt, cụ thể nhất như: biết quan tiền tâm, share và đồng cảm với mọi người quanh ta, biết trân trọng nét đẹp và lên án dòng xấu. Dầu biết cuộc đời không bao giờ bàng phẳng nhưng mà lắm chông gai, họ hãy vắt giữ cho bạn một trọng tâm hồn cao khiết, học giải pháp tích lũy kinh nghiệm tay nghề sống qua khó khăn khăn, biết cảm nhận niềm hạnh phúc từ chính nỗi đau của mình, để qua này mà bồi đắp cho tâm hồn của mình, nhằm nó không thô héo, cằn cỗi hay giá băng như đá.

Xem thêm: Bài Tập Làm Văn Số 1 Lớp 8 Đề 3 : Tôi Thấy Mình Đã Lớn Khôn, Đề 3: Tôi Thấy Mình Đã Lớn Khôn

Abert Einstein sẽ nêu một ý kiến rất xác đáng “Chỉ cuộc sống sống cho những người khác là cuộc đời đáng giá”. Và ý niệm ấy cũng tương đối gần với trần Lập. Hạnh phúc được nhân lên nhiều hơn nữa khi ta biết phương pháp sống vị tha. Vì chưng cho đi cũng chính là nhận về, sẻ chia để có tương đối nhiều hơn, cùng trao khuyến mãi hoa hồng nạt tay vẫn thơm mãi hương lành của yêu thương.

---/---

Như vậy, Top lời giải đã vừa hỗ trợ những dàn ý cơ bản cũng như một vài bài văn mẫu hay Nghị luận về câu hát Đừng sinh sống như hòn đá, sống ko một tình yêu, sống chỉ biết thân mình, vai trung phong hồn luôn luôn băng giá, chớ hóa thân thành đá để những em tìm hiểu thêm và rất có thể tự viết được một bài xích văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc các em học xuất sắc môn Ngữ Văn !