THUYẾT MINH VỀ BÀI THƠ ÁNH TRĂNG

     
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên với xã hộiKhoa họcLịch sử với Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt hễ trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt hễ trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

*

Tham khảo

I. Tò mò chung:

1. Tác giả:

- Nguyễn Duy sinh vào năm 1948, thương hiệu khai sinh là Nguyễn Duy Nhuệ, quê ở thành phố Thanh Hóa.

Bạn đang xem: Thuyết minh về bài thơ ánh trăng

- 1966, ông dự vào quân đội, vào binh chủng Thông tin,tham gia đánh nhau ở nhiều chiến trường.

- Sau năm 1975, ông gửi về có tác dụng báo âm nhạc giải phóng. Từ thời điểm năm 1977, Nguyễn Duy là thay mặt thường trú báo âm nhạc tại thành phố Hồ Chí Minh.

- Nguyễn Duy thuộc cố kỉnh hệ những nhà thơ quân đội trưởng thành trong kháng chiến kháng mỹ cứu nước của dân tộc bản địa và trở thành giữa những gương khía cạnh tiêu biểu.

- Thơ ông gần gụi với văn hóa truyền thống dân gian, nhưng thâm thúy mà vô cùng đỗi tài hoa, đi sâu vào cái nghĩa, chiếc tình muôn thuở của con người việt nam Nam.

“ Thơ Nguyễn Duy sâu lắng, thắm thiết loại hồn mẫu vía của ca dao, dân ca Việt Nam.Những bài bác thơ của ông không nỗ lực tìm tìm những bề ngoài mới cơ mà đi sâu vào dòng nghĩa mẫu tình muôn thuở của con người việt Nam. Ngôn ngữ thơ Nguyễn Duy cũng không căng bóng mà ngay gần gũi, dân dã, nhiều khi hơi “bụi”, phù hợp với ngữ điệu thường nhật”. ( Theo “Văn lớp 9 không nặng nề như bạn nghĩ”).

- Năm 2007, ông được khuyến mãi ngay Giải thưởng đơn vị nước về văn học tập nghệ thuật.

- vật phẩm tiêu biểu: bờ cát trắng xóa (1973), chị em và em ( 1987), Đường xa (1990), Về (1994)…

2. Tác phẩm:

a. Hoàn cảnh sáng tác:

-Nguyễn Duy viết bài xích thơ “Ánh trăng” vào năm 1978 ,tại tp.hcm -nơi đô thị của cuộc sống đời thường tiện nghi hiện tại đại, nơi những người từ cuộc đấu trở về đã để lại sau lưng cuộc chiến đau đớn mà nghĩa tình.

- In trong tập thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy –tập thơ đạt giải A của Hội bên Văn việt nam năm 1984.

b. Ba cục: 3phần:

- nhì khổ đầu: Vầng trăng trong quá khứ.

- nhì khổ tiếp: Vầng trăng trong hiện tại tại.

- nhị khổ cuối: cảm giác và suy ngẫm của tác giả trước vầng trăng.

c. Mạch cảm xúc:

Bài thơ là câu chuyện bé dại được đề cập theo trình tự thời hạn từ quá khứ đến bây giờ gắn với các mốc sự kiện trong cuộc sống con người. Theo chiếc tự sự ấy mạch cảm xúc đi từ quá khứ đến lúc này và lắng kết trong dòng "giật mình" cuối bài bác thơ.

c. Công ty đề:

Thông qua hình tượng thẩm mỹ "Ánh trăng" và cảm giác của đơn vị thơ, bài thơ đã miêu tả những suy ngẫm sâu sắc về thái độ của nhỏ người đối với quá khứ gian lao, tình nghĩa.

II – Đọc – phát âm văn bản:

1. Vầng trăng trong quá khứ:

- Hồi bé dại sống:

+ với đồng.

+ cùng với sông.

+ cùng với bể.

-> Điệp từ bỏ “với” được tái diễn ba lần càng đánh đậm thêm sự thêm bó chan hòa của con fan với thiên nhiên, cùng với những tươi đẹp của tuổi thơ.

-“Hồi cuộc chiến tranh ở rừng” – trong thời gian tháng gian khổ, khốc liệt thời chiến tranh,“vầng trăng thành tri kỉ” -> thẩm mỹ và nghệ thuật nhân hóa -> trăng là người bạn bè thiết, tri âm tri kỉ, là bằng hữu cùng chia sẻ những vui bi đát trong chiến trận với người lính – bên thơ -> Hành quân thân đêm, trên phần đông nẻo đường chông gai ra mặt trận, phần đông phiên gác thân rừng khuya giá buốt lẽo, những tối nằm yên giấc bên dưới màn trời đen đặc, bạn lính đều phải có vầng trăng mặt cạnh. Trăng làm việc bên, bầu bạn, cùng cảm nhận loại giá buốt nơi “Rừng hoang sương muối” (Đồng chí), cùng trải qua bao đau đớn của cuộc sống đời thường chiến đấu, cùng chia ngọt sẻ bùi,đồng cam cộng khổ; cùng hân hoan trong nụ cười thắng trận, cung xao xuyến, bồn chồn, tự khắc khoải mỗi lúc người bộ đội nhớ nhà, lưu giữ quê…

-“Trần trụi với thiên nhiên/ hồn nhiên như cây cỏ” -> Vầng trăng trong vượt khứ new đẹp làm sao!

->phép hệ trọng đầy tính nghệ thuật và thẩm mỹ “trần trụi cùng với thiên nhiên”, so sánh rất dị “hồn thiên như cây cỏ” -> đến ta thấy rõ rộng vẻ đẹp bình dị,mộc mạc,trong sáng, hết sức đỗi vô tư, hồn nhiên của vầng trăng. Đó cũng chính là hình ảnh con bạn lúc bấy giờ: vô tư, hồn nhiên, vào sáng.

-“không…quên…vầng trăng tình nghĩa” -> biểu hiện tình cảm thắm thiết với vầng trăng.

Xem thêm: Lý Thuyết Lịch Sử 10 Bài 9 Lịch Sử 10 Trang 54, Lý Thuyết Lịch Sử 10 Bài 9: Vương Quốc Cam

=>Vầng trăng đang gắn bó thân mật với con tín đồ từ lúc bé dại đến thời gian trưởng thành,cả trong hạnh phúc và gian lao.

=>Trăng là vẻ rất đẹp của non sông bình dị, hiền hậu hậu; của thiên nhiên vĩnh hằng, tươi mát, thơ mộng.

=>Vầng trăng ko những biến hóa người bạn tri kỉ, mà đang trở thành “vầng trăng tình nghĩa” biểu tượng cho vượt khứ nghĩa tình.

2. Vầng trăng trong hiện tại tại:

-Hoàn cảnh sống:

+ Đất nước hòa bình.

+ thực trạng sống nạm đổi: xa rời cuộc sống thường ngày giản dị của quá khứ, con fan được sống ấm no trong “ánh điện cửa gương” - cuộc sống đầy đủ, luôn tiện nghi, khép bí mật trong hầu hết căn phòng hiện đại,xa tránh thiên nhiên.

- “Vầng trăng đi qua ngõ – như bạn dưng qua đường”:

+ Vầng trăng hiện thời đối với những người lính năm xưa giờ chỉ nên dĩ vãng, dĩ vãng nhạt nhòa của quãng thời gian xa xôi làm sao đó.

+ biện pháp nhân hóa, so sánh-> “Vầng trăng tình nghĩa” trở thành “người dưng qua đường”. Vầng trăng vẫn “đi qua ngõ”, vẫn tròn đầy, vẫn thủy bình thường tình nghĩa, dẫu vậy con bạn đã quên trăng, hờ hững, rét nhạt, thờ ơ đến vô tình. Vầng trăng lúc này bỗng trở thành người xa lạ, không còn ai nhớ, không có gì ai hay biết.

-> Rõ ràng, khi biến đổi hoàn cảnh, nhỏ người rất có thể dễ dàng quên đi vượt khứ, bao gồm thể chuyển đổi về tình cảm.Nói chuyện quên ghi nhớ ấy, đơn vị thơ đã phản ánh một sự thực trong thôn hội thời hiện nay đại.

- bé người chạm chán lại vầng trăng vào một trường hợp bất ngờ:

+ Tình huống: mất điện, phòng về tối om.

+ “Vội nhảy tung”: vội vàng, khẩntrương -> bắt gặp vầng trăng

-> Đây là khổ thơ đặc biệt trong cấu tứ toàn bài. Thiết yếu cái khoảnh khắc bất thần ấy đã hình thành bước ngoặt vào mạch cảm hứng của nhà thơ-> Sự xuất hiện bất ngờ của vầng trăng khiến cho nhà thơ ngỡ ngàng, bối rối, gợi đến nhà thơ bao kỉ niệm nghĩa tình.

3. Cảm xúc và suy ngẫm của tác giả trước vầng trăng.

- từ “mặt” được sử dụng với nghĩa gốc và nghĩa đưa – mặt trăng, mặt tín đồ – trăng và bạn cùng đối diện đàm tâm.

- Với tứ thế “ngửa mặt lên quan sát mặt” người đọc cảm thấy sự im im, thành kính và vào phút chốc cảm xúc dâng trào khi gặp lại vầng trăng: “có đồ vật gi rưng rưng”. Rưng rưng của rất nhiều niềm yêu quý nỗi nhớ, của những lãng quên lạnh nhạt với người các bạn cố tri; của một lương tri đã thức tỉnh giấc sau phần đông ngày đắm ngập trong cõi u mê mộng mị; nghẹn ngào của nỗi ân hận ăn năn về thái độ của mình trong suốt thời gian qua. Một ít áy náy, một chút ít tiếc nuối, một chút ít xót xa đau lòng, tất cả đã tạo nên sự cái “rưng rưng”,cái thổn thức vào sâu thẳm trái tim bạn lính.

- cùng trong phút giây nhân trang bị trữ tình chú ý thẳng vào trăng- biểu tượng đẹp đẽ của một thời xa vắng, quan sát thẳng vào trung tâm hồn của mình, bao kỉ niệm tự dưng ùa về chỉ chiếm trọn trọng tâm tư. Kí ức về quãng đời ấu thơ trong sáng, về lúc chiến tranh máu lửa, về cái rất lâu rồi hồn hậu hiện lên rõ dần theo dòng cảm nhấn trào dâng, “như là đồng là bể, như là sông là rừng”. Đồng, bể, sông, rừng,những hình hình ảnh gắn bó nơi khoảng tầm trời kỉ niệm.

-> kết cấu song hành của nhì câu thơ, nhịp điệu liên tục cùng giải pháp tu từ so sánh, điệp ngữ và liệt kê như hy vọng khắc họa rõ rộng kí ức về thời hạn gắn bó chan hòa với thiên nhiên, cùng với vầng trăng mập mạp sâu nặng, nghĩa tình, tri kỉ. Chủ yếu thứ ánh sáng dung dị đôn hậu kia của trăng sẽ chiếu tỏ những kỉ niệm thân thương, thức tỉnh bao trung khu tình vốn những tưởng ngủ quên vào góc buổi tối tâm hồn bạn lính. Chất thơ mộc mạc tình thực như vầng trăng hiền hòa, ngôn từ hàm súc, nhiều tính biểu cảm như “có vật gì rưng rưng”,đoạn thơ sẽ đánh động cảm tình nơi bạn đọc.

- Hình hình ảnh “trăng cứ tròn vành vạnh” là tượng trưng mang đến quá khứ nghĩa tình, thủy chung, đầy đặn, bao dung, nhân hậu.

- Hình hình ảnh “ánh trăng lặng phăng phắc” mang ý nghĩa sâu sắc nghiêm khắc nhắc nhở, là việc trách móc trong lặng im. Bao gồm cái lặng phăng phắc của vầng trăng đã đánh thức con người, làm cho xáo động trung khu hồn bạn lính năm xưa. Con fan “giật mình” trước ánh trăng là sự bừng tỉnh của nhân cách, là sự trở về cùng với lương trung tâm trong sạch, tốt đẹp. Đó là lời ân hận, ăn năn day dứt, có tác dụng đẹp nhỏ người.

III – Tổng kết:

1. Nội dung:

- bài thơ là 1 trong lời tự cảnh báo của tác giả về những năm tháng gian khó của cuộc đời người lính gắn bó với thiên nhiên, tổ quốc bình dị, nhân hậu hậu.

Xem thêm: Hình Ảnh Coi Thường Người Khác Vui Nhộn, Hài Hước Nhất, Đừng Bao Giờ Coi Thường Người Khác

- Gợi nhắc, củng cầm cố ở fan đọc thái độ sống “uống nước lưu giữ nguồn”, ân huệ thủy thông thường cùng vượt khứ.