Tôi Muốn Buộc Gió Lại Cho Hương Đừng Bay Đi

     
- Chọn bài bác -Quan niệm sống nhanh nhảu của Xuân Diệu năm 2021 (dàn ý - 4 mẫu)Triết lý nhân sinh trong bài thơ rối rít năm 2021 (dàn ý - 5 mẫu)Phân tích bức tranh thiên nhiên trong bài thơ nhanh chóng năm 2021 (dàn ý - 4 mẫu)Phân tích chiếc tôi trữ tình trong bài xích thơ cuống quýt năm 2021 (dàn ý - 5 mẫu)Phân tích đoạn thơ Tôi muốn tắt nắng nóng đi - Tôi không chờ nắng hạ bắt đầu hoài xuân (dàn ý - 5 mẫu)Phân tích đoạn 2 bài thơ vội vã năm 2021 (dàn ý - 5 mẫu)Phân tích khổ cuối bài thơ tất tả năm 2021 (dàn ý - 5 mẫu)

Mục lục


Xem toàn thể tài liệu Lớp 11: tại đây


Đề bài: “Phân tích đoạn thơ trong bài “”Vội vàng”” của Xuân Diệu:

“Tôi ý muốn tắt nắng đi

Tôi không chờ nắng hạ bắt đầu hoài xuân”.

Bạn đang xem: Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi

A/ Dàn ý chi tiết

1.MỞ BÀI

– giới thiệu khái quát lác về tác giả, tác phẩm.

+Xuân Diệu (1916 – 1985)là đơn vị thơ mới nhất trong những nhà thơ new với phong cách trữ tình lãng mạn, luôn luôn khát khao giao cảm với đời cho cuống quýt, cuồng nhiệt.

+ Vội vàng là thi phẩm kết tinh được không ít bình diện phẩm chất thơ Xuân Diệu.

– trình làng 13 câu thơđầu: Đoạn thơ gồm 13 câu thơ đầu (khổ 1) của bài bác thơ Vội vàng biểu hiện tình yêu thiết tha với cuộc sống thường ngày nơi è thế.

Vội vàng là 1 tác phẩm thơ bao gồm sự phối hợp nhuần nhuyễn và lạ mắt về mạch cảm giác và triết lý sâu sắc của phòng thơ Xuân Diệu. Nội dung chủ yếu của bài xích thơ là biểu lộ niềm say mê nét đẹp của thiên nhiên, niềm yêu thiên nhiên sâu sắc của người sáng tác trong cuộc sống. Niềm đê mê thiên nhiên, tình yêu cuộc sống thường ngày tha thiết của người sáng tác được thể hiện rất rõ ràng qua 13 câu thơ đầu (khổ 1 bài xích thơ vội vàng vàng) của bài bác thơ.

2.THÂNBÀI

– Phân tích bài bác thơ vội vàngđoạn 1 tự “Tôi ý muốn tắt nắng và nóng đi…” đến “…Tôi không hóng nắng hạ new hoài xuân.”

a) luận điểm 1:Ước muốn, mong ước mãnh liệt của người sáng tác (4 câu đầu)

– Điệp ngữ “tôi muốn

– “Nắng, gió“: những hiện tượng lạ của thoải mái và tự nhiên mà vốn dĩ con bạn không thể làm sao kiểm soát

– “tắt đi”, “buộc lại” ->hành động hạn chế lại sự vận hành theo quy hình thức của vũ trụ, là việc đoạt quyền của chế tác hóa

– “Đừng nhạt mất”, “đừng bay đi“: cầu muốnlàm ngưng ứ đọng vẻ đẹp của từ bỏ nhiên, gìn giữ hương nhan sắc của cuộc đời.

=> Ước ao ước lưu duy trì cho cuộc sống những gì đẹp mắt nhất, ý thức được sự quý giá, vẻ đẹp mắt của nắng xuân của mùi hương hoa cỏ.

=> Bốncâu thơ đầu diễn tả ước mong táo bạo, thèm khát mãnh liệt của tác giả: ý muốn ngự trị thiên nhiên,đoạt quyền sản xuất hóa, ngăn lại loại chảy của thời gian.

=> Trái tim yêu thương thiên nhiên, yêu cuộc sống tha thiết và say mê của tác giả.

b) vấn đề 2:Bức tranh thiên nhiên, tuổi trẻ với tình yêu (9 câu sau)

+) tranh ảnh thiên nhiên


– Điệp ngữ “này đây”: giới thiệu, mời gọi mọi fan đến với phong cảnh của vườn nơi trằn thế,tất cả như bày sẵn ngay trong khoảng với.

–“ong bướm”, “hoa”, “đồng nội”, “cành tơ”, “yến anh”: tranh ảnh sống động, rực rỡ màu sắc, rộn rã âm thanh, tràn trề sức sống

– Điệp tự “của” kết phù hợp với các hình ảnh gợi tả “tuần tháng mật”, “khúc tình si”,… khiến cho khu sân vườn xuân biến khu vườn cửa tình ái.

->Bức tranh thiên nhiên hữu tình sâu sắc, tất cả đôi lứa thiệt lãng mạn,thiên nhiên ngày xuân đang trải dài trong không gian gian bao la, to lớn của khu đất trời vũ trụ.

+) bức ảnh tuổi trẻ và tình yêu

– Hình ảnh “ánh sáng chớp sản phẩm mi” -> Hình hình ảnh nhân hóa duy nhất thứ tia nắng tuyệt diệu, nhẹ dàng che phủ khắp ko gian.

=>Hình hình ảnh thiếu con gái khép hờ mắt dưới tia nắng ban mai, mang dáng vẻ hình hài trẻ trung, son sắc là niềm say mê của nhà thơ.

– Hình ảnh so sánh đặc biệt “tháng giêng ngon như một cặp môi gần”-> Ẩn dụ biến đổi cảm giác mang về vị của mon năm, vị của thời gian, mùa xuân.Con tín đồ trở thành chuẩn mực của thiên nhiên.

=> Nỗi khát vọng cháy rộp với mùa xuân, cùng với tuổi trẻ.Tác giả mong sống trọn trong khoảng khắc hối hả của thời gian, tận hưởng cuộc sống đời thường một cách vui vẻ và ân hận hả.

Xem thêm: C4H6O2 Có Bao Nhiêu Công Thức Cấu Tạo, Không Tráng Bạc

=> Xuân Diệu nhìn sự sống dưới lăng kính của tình yêu với tuổi trẻ, nhà thơ đắm say, giao hòa thuộc vạn vật, cảm hứng tiếc nuối thời gian.

+) quan niệm mới mẻ của Xuân Diệu:

–Quan niệm nhân sinh trong bài xích Vội vàng: cuộc sống thường ngày trên trần thế là 1 thiên mặt đường nơimặt đất.

– ý niệm thẩm mỹ:Chuẩn mực của mọi nét đẹp trên trần gian là bé người.

3.KẾT BÀI

– khái quát lại giá trị văn bản của 13 câu đầu Vội vàng

+ Nội dung: Đoạn thơ biểu đạt một một khao khát sống khẩn thiết mãnh liệt khôn cùng trần đời, ý niệm nhân sinh và thẩm mỹ mới mẻcủa Xuân Diệu.

+ Đặc nhan sắc nghệ thuật: áp dụng những trường đoản cú ngữ nhiều sức biểu cảm; biện pháp tu tự điệp từ, điệp ngữ, nhân hóa…; giọng điệu thơ tha thiết, khỏe khoắn mẽ.

– cảm thấy của em về đoạn thơ:

VD: Qua 13 câu đầu bài bác Vội vàng, Xuân Diệu đã đưa về một thông điệp mang ý nghĩa nhân văn tích cực: Trong trần thế này đẹp nhất, gợi cảm nhất chính là con người giữa tuổi trẻ và tình yêu; thiên đường đó là cuộc sống tươi sáng nơi trần thế. Bởi vì vậy hãy sống thiết tha yêu, hãy đắm say tận hưởng và tận hiến để hằng ngày qua đi ta được sống vừa đủ trong tình yêu với hạnh phúc.

B/ Sơ đồ tứ duy

*

C/ bài văn chủng loại

Phân tích 13 câu thơ đầu trong bài bác thơ nhanh nhẹn – mẫu 1

Xuân Diệu là công ty thơ của mùa xuân, tình yêu với tuổi trẻ. Đây cũng là tía chủ đề chính trong sự nghiệp thơ ca của ông trước bí quyết mạng tháng Tám. Cùng với mười cha câu thơ đầu tiên trong bài xích thơ “Vội vàng“, thể hiện một chiếc tôi yêu thương đời, yêu cuộc sống đến mãnh liệt.

Có thể nói vào thơ ca trung đại ít tất cả nhà thơ làm sao dám khẳng định cái tôi cá thể của mình một cách táo bạo, và mang đến với phong trào Thơ mới, dòng tôi Xuân Diệu đã thể hiện một phương pháp vô cùng độc đáo:

“Tôi mong tắt nắng nóng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi ý muốn buộc gió lại

Cho mùi hương đừng cất cánh đi”.

Mùa xuân là mùa tươi đẹp nhất trong năm tương tự như tuổi trẻ con là khoảng chừng thời gian đẹp nhất trong cuộc sống mỗi nhỏ người. Tư dòng thơ ngũ ngôn như lời đề trường đoản cú của bài bác thơ, xác định ước hy vọng đoạt quyền tạo hóa của thi nhân. Xuân Diệu mong mỏi ngăn cản bước đi của thời gian để giữ giữ rất nhiều khoảnh khắc rất đẹp nhất, kỷ niệm nhất. Thi sĩ khao khát giữ lại ánh nắng để “màu chớ nhạt mất”, giữ gìn gió để cuộc sống đời thường luôn tràn ngập sắc hương. Mong ước “tắt nắng”, “buộc gió” biểu lộ ý thức làm chủ thiên nhiên của con người.

Điều này vừa phù hợp bởi đơn vị thơ “yêu tha thiết dòng chốn nước non lặng lẽ này” (Hoài Thanh) tuy vậy cũng vừa vô lý cùng không thể tiến hành được bởi vì con tín đồ làm sao rất có thể cưỡng lại được quy hình thức của tạo thành hóa, làm thế nào nắm bắt, tinh chỉnh và điều khiển được hồ hết thứ vốn là mỏng dính manh, ngắn ngủi, không tồn tại được mãi mãi. Bọn họ chỉ rất có thể thực hiện nay được đa số ước ước ao đó khi tất cả phép nhiệm màu.

Đồng thời ước mong này cũng biểu lộ sự say mê sống xốc nổi đến mãnh liệt và quan niệm về thời gian của ông. Thời gian tuyến tính một chiều, khi vẫn trôi qua rồi thì không quay trở lại nên nhà thơ có khao khát giữ lại nắng, giữ gió để tận thưởng hết vẻ rất đẹp của khu đất trời.

Ý thơ như trào dưng theo cảm xúc ở thể ngũ ngôn đang lột tả được ước mong chân thành mà hãng apple tạo của “nhà thơ mới nhất trong những nhà thơ mới” (Hoài Thanh). Đặc biệt, sự xuất hiện thêm của chủ thể trữ tình, của cái tôi cá nhân đã thoát thoát ra khỏi những khối hệ thống các quy ước, buộc ràng của văn học tập trung đại. Nhân trang bị trữ tình xưng “tôi” một biện pháp đầy tự tin cùng quyết đoán.

Cái tôi cá nhân ấy không ẩn phía sau cái “ta” bình thường của cùng đồng, dân tộc bản địa mà nó đứng riêng biệt đầy khí chất vày với Xuân Diệu, cái tôi là lẽ sống:

“Ta là Một, là Riêng, là vật dụng nhất

Không gồm chi bạn bè nối cùng ta”.

(Hy Mã Lạp Sơn)

Sự tái diễn về cấu trúc và bề ngoài ở những câu thơ 1 – 3, câu thơ 2 – 4 cùng tiết tấu câu thơ nhanh, dồn dập đang thêm một lần nữa tô đậm ước mong mỏi đoạt quyền chế tạo hóa của Xuân Diệu.

Nếu các nhà thơ trung đại giữ hộ lòng mình vào chốn bồng lai tiên cảnh thì Xuân Diệu lại phát hiển thị một thiên con đường trên phương diện đất tất cả ngay trong khoảng tay với của bé người:

“Của bướm ong này phía trên tuần mon mật

Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần”.

Những dòng thơ tiếp theo là việc lí giải tại sao vì sao bên thơ lại hy vọng “tắt nắng”, “buộc gió”. Con mắt “xanh non”, “biếc rờn” của thi sĩ về mùa xuân đã nhận ra vẻ đẹp mắt của cuộc đời, thiên nhiên với những thực đơn phong phú. Ngày xuân của ong bướm, cỏ cây, hoa lá, mùa xuân của chế tạo vật tràn trề vật liệu bằng nhựa sống. Mùa xuân được phát hiện bằng vẻ đẹp mắt của mon giêng với số đông gì tinh túy nhất.

Xem thêm: Hỗn Hợp Khí X Gồm 0 3 Mol H2 Và 0 1 Mol Vinylaxetilen

Có thể nói kia là bức tranh tuyệt đẹp, là khu vực vườn mối tình đầy hương sắc đẹp của mùa xuân trên mặt đất. Chỉ bao gồm Xuân Diệu mới hoàn toàn có thể nhìn phiêu lưu “tuần tháng mật” của ong bướm, tìm ra sắc màu xanh lá cây non của cành tơ với các cái lá vẫn “phơ phất”. Toàn bộ vẻ đẹp mắt căng tràn, tươi nguyên ấy như được cung cấp ra trước mắt công ty thơ và bạn đọc qua điệp từ “này đây”. Chỉ có tín đồ thi sĩ ấy bắt đầu thấy được những bông hoa của đồng nội và nghe được khúc tình đam mê của chim yến, chim anh. Cùng cũng chỉ có ông mới cảm thừa nhận được: “Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần”.