VĂN CHƯƠNG KHÔNG CẦN NHỮNG NGƯỜI THỢ KHÉO TAY

     

Đề bài: nam Cao viết: "Văn chương ko cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài ba kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp được những người biết đào sâu… với sáng tạo những đồ vật gi chưa có”. Hãy bình luận ý kiến trên.

Bạn đang xem: Văn chương không cần những người thợ khéo tay

Bài làm


Nam Cao là một nhà văn tiêu biểu của nền văn học hiện thực những năm trước với sau bí quyết mạng mon 8/1945. Ông đã để lại nhiều tác phẩm giỏi kiệt xuất viết về số phận của những người dân cày lao động, tầng lớp tri thức nghèo bị xóm hội xô đẩy tới những cảnh khốn khổ không lối thoát.

Tác phẩm "Đời thừa" là một tác phẩm tiêu biểu của phái nam Cao khi viết về giai cấp tiểu tư sản vào những năm khi bí quyết mạng vẫn chưa diễn ra. Hộ là nhân vật chủ yếu trong tác phẩm, là người tất cả suy nghĩ tích cực luôn luôn muốn mình sống đúng như một nhỏ người hướng tới giá trị của sự Chân – Thiện- Mỹ.

Nhưng cuộc đời bần cùng túng quẫn khiến họ nỗ lực đổi rất nhiều anh phải viết ra những tác phẩm đáp ứng nhu cầu thị hiếu của độc giả nhưng không nhiều tính nhân văn, ít giá chỉ trị thẩm mỹ để lấy tiền sinh sống qua ngày.

Điều này khiến Hộ cực kỳ đau đớn bởi vì vậy cơ mà anh đã thốt ra rằng "ăn chương ko cần đến những người thợ khéo tay tuân theo một vài ba kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp được những người biết đào sâu, biết kiếm tìm tòi. Khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những vật gì chưa có"

Câu nói này như một tuyên ngôn nghệ thuật của nam Cao nó gửi gắm những suy tư quan tiền niệm của tác giả về sứ mệnh cầm bút của một nhà văn chân chính. Nó khiến đến nhiều người phải giật mình nhìn lại mình xem bản thân chúng ta đã thật sự sống xứng đáng với nghiệp viết văn xuất xắc chưa, đã viết đúng trung tâm đúng tầm của mình, xuất xắc chỉ viết lên những tác phẩm cha xu rẻ tiền tải vui mang đến thiên hạ, đọc chấm dứt rồi họ vứt vào sọt rác cơ mà không đọng lại gì vào đầu, không tồn tại tính định hướng giáo dục, ko khơi gợi vai trung phong hồn nhỏ người hướng tới mẫu cao quý, lương thiện.

Câu nói này mặc dù ngắn gọn nhưng lại bao gồm tính tác động mạnh mẽ tráng lệ và trang nghiêm với những người đang cầm cây bút sáng tác văn chương. Nó nhằm khẳng định một chân lý muôn đời rằng sự nghiệp văn chương là sự sáng tạo nghệ thuật, không phải là một nghề để kiếm tiền, ko phải cứ cần xoay học hỏi thì sẽ thành công.

Nghề văn là nghề hết sức độc đáo thú vị nó đòi hỏi sự sáng sủa tạo tích cực của những người cầm bút. Đòi hỏi chiếc tâm mẫu tài của tác giả, nếu như không tồn tại cái nhìn khách quan, đa chiều thì người cầm cây viết dễ nêu ra những quan điểm lệch lạc không đúng lầm.

Một người thợ sơn mài, hay thợ gốm, chỉ cần cần con quay chịu nặng nề tô luyện mài dũa tay nghề mỗi ngày là bao gồm thể thành công, trở thành thợ chính làm nên những tác phẩm cực kỳ đẹp đúng theo khuôn mẫu ban đầu đã cho.

Tuy nhiên, sáng sủa tạo văn chương thì ko phải như vậy. Nó đòi hỏi con người cần phải đào sâu suy nghĩ, khơi những nguồn chưa ai khơi, gồm như vậy mới ước ao tạo ra một quan điểm mới, một cái nhìn sáng tạo đa chiều về cuộc sống.

Để đưa ra quan lại điểm này chắc hẳn nhà văn nam giới Cao cũng phải suy nghĩ tư duy rất nhiều, đã phải nghiền ngẫm cuộc sống hơi lâu thì ông mới tất cả thể thốt ra một câu nói vô thuộc sâu sắc, như một tuyên ngôn nghệ thuật được nhiều người thế hệ sau đánh giá bán cao.


*

đời thừa của nam giới cao


Người cầm cây viết sáng tác văn chương kị nhất là việc xào nấu dập khuôn đi theo lối mòn, tạo ra những tác phẩm mờ nhạt không tồn tại dấu ấn của riêng biệt mình, không tạo ra được phong cách của bản thân, thì sẽ rất nặng nề để có chỗ đứng vào nghệ thuật.

Xem thêm: Cách Làm Ma Trận Trên Máy Tính Fx 570Vn Plus, Cách Làm Ma Trận Trên Máy Tính Fx


Nhà văn cũng cần phải có tinh thần nhân văn, nhạy bén với phải suy nghĩ sâu sát hơn người bình thường để có thể nắm bắt được thời cuộc, quan sát thấy những vấn đề cơ mà người khác không thấy đưa ra những khía cạnh sâu sắc, thú vị có khả năng tác động tới ý thức hành động của nhỏ người.

Nhà văn Hộ nhân vật chính trong tác phẩm Đời thừa của nam giới Cao cũng là người gồm tâm tài giỏi với nghề. Anh ta luôn luôn khao khát, mơ ước tạo ra một tác phẩm gồm tầm ảnh hưởng lớn lớn tới con người trong xóm hội, tạo được dấu ấn riêng biệt của mình. Nhưng Hộ lại bị kẹp giữa ước mơ vĩ đại cùng cuộc sống cơm áo gạo tiền thường tình.

Bản thân Hộ là một người tốt, anh sẵn sàng giúp đỡ người không giống khi cần thiết anh cưới Từ nhận dòng thai vào bụng cô làm nhỏ mình. Tổ chức đám ma mang lại bố cô khi ông qua đời, nhưng từ lúc lấy Từ rồi những đứa bé lần lượt ra đời thì cuộc sống của anh trở thành khốn khổ, bởi cái gì cũng cần tiền. Tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền con ăn, tiền ốm đâu giá thành thuốc men, khiến Hộ rơi vào bi kịch thuộc cực.

Trước đây, Hộ viết rất cân nhắc anh chỉ viết đủ sống thậm chí sống kham khổ nhưng từ khi bao gồm vợ anh phải viết bừa, viết ẩu, viết theo thị hướng người đọc, những tác phẩm bố xu, khiến anh cực kỳ đau lòng, xấu hổ mỗi lúc thấy tên bản thân được ký kết dưới mỗi bài viết. Anh tự cảm thấy bản thân đã hỏng, đồ bỏ đi sống một cuộc sống đời thừa vô dụng…

Thông qua tác phẩm của mình ta thấy chủ nghĩa nhân văn, cao thượng của bên văn phái mạnh Cao cũng như quan liêu điểm nhân sinh của ông khi phản ánh những số phận bé người thông qua ngòi bút của mình.

Nam Cao là người tất cả tâm có tài ông thường viết lên những nhân vật khôn cùng đau khổ, nhưng tận trong trong tâm hồn những nhỏ người đó vẫn là những lương trung tâm thánh thiện, hướng tới mẫu tốt đẹp của phần người dù cuộc sống gồm xô đẩy họ vào bé đường lầm lạc, tội lỗi thì tới cùng họ vẫn đều là những bé người tốt.

Nhân vật Chí Phèo, một người khôn cùng liều thân, một thằng khố rách áo ôm của thôn hội bị cả thôn xua đuổi, nhưng được tác giả phái nam Cao đã khai quật nội trung khu của Chí Phèo khôn xiết sâu sắc với cái phương pháp tác giả kết thúc mang lại tác phẩm của bản thân cũng khiến nhiều người phải khóc. Trước khi giết Bá Kiến kẻ đã dồn cuộc đời mình vào nhỏ đường lưu manh khốn nạn, Chí Phèo đã nói rằng "Tao không cần tiền. Tao muốn lương thiện. Ai đến tao lương thiện" Đó là câu nói ám ảnh khiếp gớm với người đọc.

Nó là những lời nói rút ra từ đáy lòng của một tên cùng đinh, mạt hạng, nhưng tới cuối cùng phần bé người, phần tốt đẹp của Chí Phèo vẫn chiến thắng, anh vẫn là người tốt, muốn sống như một người tốt chẳng qua bởi xã hội thối nát, đưa đẩy Chí Phèo tới đường khốn nạn.

Nhà văn Hộ một người tốt đẹp, có học thức theo đuổi dòng đẹp chiếc hoàn mỹ nhưng rồi lúc cuộc sống khốn cạnh tranh anh cũng bị biến đổi theo thời cuộc. Phải viết văn chương theo lối viết bừa viết ẩu lấy tiền mang lại vợ nhỏ sinh sống. Hộ từ một người nho nhã ko bao giờ to tiếng với ai giờ đây lúc uống rượu nát rượu anh cũng ra tay chửi vợ mắng con, để rồi khi tỉnh dậy anh lại khôn xiết ân hận bởi vì hành động mất tính người của mình.

Chính cuộc sống bần cùng đã tạo cho con người ta không thể giữ được lương thiện của mình, nhưng cho dù thế nào thì những con người đó vẫn luôn luôn muốn hướng thiện vẫn đang cố gắng vùng vẫy giữa nhóc con giới mong mỏi manh giữa thiện và ác.

Xem thêm: Lý Thuyết Tin Học 10 Bài 12 Giao Tiếp Với Hệ Điều Hành Hay, Ngắn Gọn

Những tác phẩm của nam Cao đều là những tác phẩm cực kỳ độc đáo, để lại ấn tượng sâu sắc tới người đọc. Nhà văn phái mạnh Cao xứng đáng là một nhà văn hiện thực tiêu biểu, một công ty văn tất cả tâm có tầm ảnh hưởng rất nhiều tới nền văn học Việt Nam.