Viết Về Sự Thay Đổi Của Quê Hương Bằng Tiếng Anh

     

My village is, it"s changing and becoming more modern day by day. In the past, my hometown was very poor, everyone went to work all day to lớn have money khổng lồ spend for their lives. But today, things have grown, there are textile factories. People like to work from home through technology. Children are focused on learning more. But it also had a bad thing, land was used lớn build buildings. Children chiến bại their play space. I hope my village will flourish but not harm the people.

Bạn đang xem: Viết về sự thay đổi của quê hương bằng tiếng anh


star

starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar


*

*

*

I haven"t had a chance lớn visit my hometown for a long time. Today, after a hard school year, I was rewarded with a trip khổng lồ my hometown by my parents. Wow! My hometown innovates too much!

From afar, looking back on your hometown lượt thích a colorful picture. Close to the village bamboo ranges, rice fields, ... Standing on the ceiling of her grandmother, she zoomed in khổng lồ see the gentle Day River flowing year round. During the hot summer noises, we often waded into the river lớn wash our feet, hands and cool ourselves. The water like hugging the children khổng lồ heart. The most crowded and crowded is at 6 - 7 am. At that time, the students went to lớn school, the doctors went to lớn work và the women went to the market on the wooden pontoon bridge connecting from river khổng lồ river. In the river, the ship swept upside down. In front of you is a rice field. From the field lượt thích a green carpet, there are a few farmers visiting rice. Out, everyone praised this year"s rice is really good. I heard her say: "Once upon a time this rice field was full of grass, one pole could only harvest nearly one quintal và now one pole could harvest three quintals of paddy rice. On the right side are the mountains, This mountain range rests up & down. The trees that grow around the mountainside look silky green. I went downstairs, just walked through the gate & stood on the village road. My mother said, "This road used lớn be dirt road, when it rained, the road was muddy, slippery like grease & had lots of potholes. That day, my mother went khổng lồ school & fell all over. Shirt, have khổng lồ go home instead. " But now with the attention of the commune, my village road is covered with a concrete coat. On the two sides of the road in front of the row are the houses with thatched roofs, whenever it rains, it leaks. On that day, there was no electricity, every night at night, I turned on an oil lamp & closed the door indoors, afraid to go to my neighbor"s house because it was too dark. But now the two sides of the road are lined with rising two-story houses. Electric light is on display. Antenna columns erect towering. Probably all over the country in our country, there are many places that have the same beauty và innovation as my hometown.

"If anyone does not remember homeland

Will not grow to be a person "

The tuy vậy above kept ringing in my ears. I think growing up no matter how far I go, I can"t forget where khổng lồ bury vegetables, cut navel. Currently, sitting on the school chair, I think I will study well khổng lồ grow up tomorrow, build my country more and more beautiful, so as not lớn assist in the upbringing of parents và teachers.

Xem thêm: Thuyết Minh Về Cây Thước Kẻ, Thuyết Minh Về Cây Thước (Ngắn Gọn Thui Ạ C

lâm thời dịch

Đã xa xưa em không có dịp về viếng thăm quê nội. Hôm nay, sau một năm học vất vả, em được cha mẹ thưởng một chuyến về quê chơi. Chao ôi! Quê em thay đổi nhiều quá!

Từ xa nhìn lại quê hương em như một bức ảnh nhiều color sắc. Đến gần là rặng tre làng, cánh đồng lúa,... Đứng lên xà nhà bà nội, em phóng tầm ánh mắt dòng sông Đáy nhân hậu hoà chảy quanh năm. Hầu như trưa hè lạnh bức, chúng em hay lội xuống chiếc sông nhằm rửa chân, tay cùng tắm mát. Dòng nước như ôm những người con vào lòng. Đông vui và tấp nập độc nhất vô nhị là dịp 6 - 7 giờ đồng hồ sáng. Thời điểm đó là chúng ta học sinh đi học, các bác đi làm và các cô đi chợ trên dòng cầu phao bằng gỗ nối từ bên bờ sông này sang bờ sông kia. Ở dưới sông, tàu thuyền xuôi ngược. Trước mặt em là cánh đồng lúa. Tự xa cánh đồng như một tờ thảm color xanh, lác đác gồm vài bác bỏ nông dân đi thăm lúa. Ra về, ai cũng khen lúa năm nay xuất sắc thật. Em nghe bà nói rằng: "Xưa kia cánh đồng lúa này mọc toàn cỏ, một sào chỉ thu hoạch được sát một tạ nạm mà lúc này một sào rất có thể thu hoạch được tía tạ thóc. Phía bên yêu cầu em là gần như dãy núi, hàng núi này chồm lên dãy nọ. Những cây mọc xung quanh sườn núi trông xanh mượt. Em xuống dưới nhà, chỉ cần bước qua khỏi cổng là đã đứng trên con phố làng. Mẹ em nói: "Con con đường này trước đây còn là con đường đất, khi trời đổ mưa thì đường lầy lội, trơn tru như đổ mỡ bụng và có không ít ổ gà. Ngày ấy, mẹ tới trường toàn bị ngã, nước bắn dơ hết quần áo, bắt buộc về đơn vị thay". Cố gắng mà giờ đây được sự thân mật của xã, con phố làng em đã được khoác trên mình một tấm áo bê tông.

Xem thêm: Ví Dụ Phủ Định Biện Chứng ? Ví Dụ? Ví Dụ Của Phủ Định Biện Chứng

Hai bên đường trước hàng là phần nhiều ngôi đơn vị mái tranh vách đất, cứ lúc mưa là lại bị dột. Trước kia cũng chưa tồn tại điện, cứ mang lại chập về tối là thắp đèn dầu và tạm dừng hoạt động ở vào nhà, xấu hổ sang quán ăn xóm chơi vì chưng trời buổi tối quá. Cố mà bây giờ hai mặt đường san sát đông đảo ngôi đơn vị hai tầng mọc lên. Đèn điện được thắp sáng sủa trưng. đông đảo cột giàn ăng ten dựng lên rất cao ngất. Có lẽ rằng ở khắp các miền quê trên tổ quốc ta, có khá nhiều nơi tất cả cảnh đẹp với sự thay đổi giống như quê em

"Quê hương nếu như ai ko nhớ

Sẽ nhỏ nhắn nổi thành người"

Câu hát trên cứ văng vẳng bên tai. Em nghĩ béo lên mặc dù có đi đâu xa, em cũng chẳng thể quên địa điểm chôn rau, cắt rốn. Hiện tại nay, đang ngồi trên ghế đơn vị trường em nghĩ đã học tập giỏi để mai này phệ lên, xây dựng quê hương em ngày càng giàu đẹp, để không phụ công huân dưỡng dục của bố mẹ và thầy cô.